NGHE CÂU CHUYỆN CUỐI ĐỜI CỦA LINH MỤC GIUSE VŨ NGỌC BÍCH DCCT VỚI MỘT ANH CỰU ĐỆ TỬ
ĐÃ TỪNG SỐNG VÀ HỌC TẬP TẠI ĐỆ TỬ VIỆN THÁI HÀ NGÀY XƯA ...
Nghe Cha già Bích kể lại chuyện đất đai Thái Hà
Sau hiệp định Geneve 1954 chia đôi Đất Nước, cộng
đoàn DCCT Hà Nội vẫn còn lại 3 linh mục và 2 tu sĩ :
Tu sĩ Clemet Đạt bị bắt đi tù năm 1962
Tu sĩ Marcel Văn bị bắt đi tù và bị chết trong tù.
Cha Paquette, quốc tịch Canada, bị tống xuất qua
cửa Khẩu Lạng Sơn ngày 19.10.1958
Cha Côté, quốc tịch Canada ,bị trục xuất năm 1959
cùng với các thừa sai ngoại quốc cuối cùng còn ở lại Bắc Việt.
Còn lại một mình Cha Giuse Vũ Ngọc Bích kiên trì
giữ Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nằm liệt trên giường, hai mắt đã mù lòa
nhưng đầu óc còn minh mẫn, Cha Bích chậm rãi trò chuyện với người học
trò của 50 năm về trước.
Rồi Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích qua đời ..
Dưới đây là cuộc phỏng vấn được một cựu đệ tử thực
hiện vào ngày 14.3.2003 khi Cha già Bích còn sống.
Cựu Đệ Tử : Sau khi chỉ còn một mình cha thì năm
nào họ lấy nhà dòng, nhà đệ tử?
Cha Vũ Ngọc Bích : Cũng năm 1959, khi Cha Coté đi
rồi, nó vào và nói là bây giờ chúng tôi thiếu trường học, ở đây không
còn các Cha, nhà rộng, chúng tôi xin mượn, chỉ nói miệng vậy thôi. Tôi
thấy lý do cũng chính đáng, một mình thì ở làm gì. Thế là bắt đầu trao
cái nhà bên kia.
CĐT: Nhà dòng? Rồi họ xây cái nhà này cho cha?
Cha VNB: Chưa, bắt đầu nó lấy bên nhà Đệ Tử. Rồi
tôi cứ dồn sang bên nhà dòng học sinh học được đúng một năm. Sang năm
sau, nó nói: Bây giờ có một nhu cầu cấp bách hơn, là y tế. Chúng tôi xin
mượn làm bệnh viện. Chính cha Michaud đã xây cái nhà đệ tử ấy. Tôi chỉ
còn giữ hai phòng để ở, gần nhà ngang nối Nhà Dòng với Nhà Đệ Tử.
CĐT: Như vậy là năm đầu (1959) họ lấy nhà Đệ Tử làm
trường học. Sang năm sau đổi thành bệnh viện.
Cha VNB: Đúng vậy. Cái cửa nối giữa hai nhà được
đóng kín. Năm 1972, nó lại vào và nói là bây giờ bệnh viện đông lắm xin
linh mục cho chúng tôi mượn tất cả, rồi chúng tôi sẽ xây cho linh mục
một cái nhà ở bên cạnh nhà thờ. Rõ ràng như thế. Nói vậy mà không có
giấy tờ gì cả. Nó lấy để làm bệnh viện thì lấy nốt cái nhà bên này. Năm
1973 xây xong nhà cho tôi. Ngày lễ thánh Phêrô, 2h, tôi dọn sang đây.
Lúc đầu chỉ có một cái nhà nhỏ này. Tôi cho xây một nhà ngay hang đá,
năm 1992 kỷ niệm kim khánh của tôi. Rồi cứ xây dần dần dãy nhà nối “nhà
xứ” của tôi với cái nhà gần hang đá.
CĐT: Như vậy cái nhà gần hang đá là do cha xây, còn
dãy nhà nối liền nhà gần hang đá và nhà xứ cha đang ở là do Cha Thành,
do Tỉnh Dòng xây?
Cha VNB: Không phải, tôi cho xây hết. Và tất cả
chuyện mượn nhà mượn cửa là chỉ nói miệng vậy thôi.
CĐT: Thưa cha, còn cái ao ở đằng sau Nhà Dòng, khu
nhà nuôi bò, cái hồ tắm của bọn con, sân đá banh…?
Cha VNB: Còn cả đấy, cứ mơ mơ hồ hồ vậy.
CĐT: Như vậy, bệnh viện chỉ mượn hai nhà đệ tử và
nhà dòng, còn từ sân đá banh, hồ tắm mà chú Vinh chết đuối ở đó, nhà bò,
nhà Préau. Trong đó có mấy cái phòng dành cho bà Paul, bà An nấu cơm cho
chúng con … Tất cả đều trao cho hợp tác xã Thảm Len ?
Cha VNB: Nó cứ làm một mình nó có nói gì đâu. Cái
nhà bò bây giờ còn bỏ không.
CĐT: Đó là cái nhà mà hiện nay cha đang đòi lại
phải không? Còn cái ao ở đằng trước Nhà Dòng, vẫn thuộc Giáo Xứ chứ ?
Cha đã xây tường xung quanh. Đã có lần nọ định xây cái gì đó bên bờ ao
mà cha không cho ?
Cha VNB: Đúng rồi! Nó muốn xây một cái nhà… Người
ta gọi là cái nhà… tiếng Pháp có từ hay lắm, cái nhà ăn, gọi là cái gì?
CĐT: Cantine
Cha VNB: ừ, đúng rồi! Còn cái ao nó không nói, không mượn gì cả. Việc
đất đai của Nhà Dòng Hà Nội. Này thì mơ hồ chỉ nói miệng mà không có
giấy tờ gì cả. Cha VNB: Phải .