|
Bài phát biểu của Lm Nguyễn Ngọc Nam Phong
với ông phó chủ tịch UBND Q. Đống Đa, phụ trách khối văn xã
nghe 1
l
hoặc 2
Ngày 12 tháng 9 năm 2008
Xin phép có đôi lời:
Cám ơn ông Phó chủ tịch cũng như quí vị bên quận đã cho chúng tôi đến đây hôm
nay để cùng với quận, tìm cái hướng giải quyết cho vấn đề nó đang xảy
ra tại khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng.
Về phía bản thân cá nhân thì tôi thấy rằng :
để giải quyết vấn đề này thì chúng ta phải trở về với gốc rễ của vấn đề, về
đến ngọn nguồn của vấn đề. Mà nếu muốn giải quyết tận gốc thì phải tìm đến
nguyên nhân, lý do tại sao nảy sinh ra cái chuyện này. Các nguyên nhân các
cha đã nói, nó chỉ là nguyên nhân ở phần ngọn thôi chứ không phải là nguyên nhân của
phần chìm mà đấy là cái vấn đề quan trọng.
Thế thì tại sao nó xảy ra cái chuyện như vậy thì con thấy có mấy nguyên nhân như
thế này :
1. Nguyên nhân thứ nhất là: Do nhà nước chúng ta đã không tôn trọng những cơ sở
pháp lý hay nói tóm lại là không có giải quyết vấn đề dựa trên những cơ sở
pháp lý.
Trước hết, về nguồn gốc đất thì đây là khu đất của Dòng Chúa Cứu Thế Giáo Xứ
Thái Hà. Điều này không phải là chúng tôi tự khẳng định mà ngay các công văn
của nhà nước cũng khẳng định. Tôi lấy ví dụ như là quyết định 76 ký ngày
30/01/1961, hay là công văn số 1784 của Sở tài nguyên môi trường, công văn
2476 của UBND Tp Hà Nội…
Về
mặt lịch sử thì cũng không ai phủ nhận những nguồn gốc đó là của nhà thờ,
như vậy khu đất này là khu đất của nhà thờ.
Chính quyền thì cho rằng khu đất này được chính quyền quản lý thì như hôm nọ
trong cuộc gặp với ông Chủ tịch thì chúng tôi cũng đã nói đó là: Chính quyền
phải cho chúng tôi biết là chính quyền đã quản lý khu đất đấy theo chính
sách nào?
Một số công văn của nhà nước thì cho rằng là đã quản lý khu đất này theo chính
sách cải tạo XHCN, nhưng mà thiếu tướng Nhanh vừa gặp chúng tôi ngày 22/08 thì nói ngược
lại là : Thiếu tướng phản đối cái chuyện đó và cho rằng đất này không thuộc
diện cải tạo XHCN. Thiếu tướng thì nói rằng là đất này thuộc là đất quản lý nhà đất. Sự
bất nhất giữa các cơ quan như vậy làm chúng tôi rất khó xử, bởi vì chính về
phía nhà nước cũng không có khẳng định rõ ràng về cái chuyện đất đai như
vậy. Nhưng đối với chúng tôi thì chúng tôi đã ngay từ đầu khẳng định rõ một
điều rằng là đất ở đây, đất Tôn Giáo
- thì chắc là ngài phó Chủ tịch hiểu và biết, chưa bao giờ đất thuộc diện cải tạo XHCN.
Đó là thực tế thôi, không ai phủ nhận cái chuyện đó. Nếu chúng ta có thể tìm hiểu tham
khảo cho nó rõ thì tôi đề nghị tham khảo các văn bản luật thời kỳ đó,
thiết lập thời kỳ năm 53, năm 61 cách riêng có những tham khảo luật về cải
cách ruộng đất ban hành 1953 và có hiệu lực cho đến ngày 30/04/1975 nghĩa là
từ ngày 30/04/1975 trở về trước thì luật ruộng đất là cái luật được chi phối mọi văn bản dưới
luật.
Thế thì khẳng định như thiếu tướng Nhanh là có cơ sở thì phải cho biết nhà nước
quản lý như thế nào? Lúc
nào? Và đâu là văn bản hợp pháp về việc quản lý này? Cái chuyện này thì nó giống như
là hôm nay mình đi đăng ký một cái xe thì phải có hồ sơ đăng ký, ngày tháng đăng ký,
chứng nhận của cơ quan
tiếp nhận đăng ký chứ không thể nói như thiếu tướng Nhanh bảo là quản lý,
nếu là quản lý thì phải cho văn bản chứng cớ nhà nước đã quản lý chứ không
nên chúng ta áp đặt và cố tình hiểu nó sai về qui định của pháp luật.
Thế thì chúng tôi nói chuyện này có cơ sở chứ không phải là không, như lúc
nãy tôi nói đó: luật cải cách ruộng đất ban hành năm 53 và có hiệu lực thi hành
cho tới 30/04/1975, thì trong đó có qui định rất rõ, đất tôn giáo thì phải
có quyết định trưng mua, trưng thu, trưng dụng nếu thấy cần thiết. Khi nào
thấy cần lắm thì mới làm chuyện đấy. Nếu
bây giờ, nhà nước nói quản lý thì nhà nước phải có giấy tờ trưng thu, trưng
mua, trưng dụng khu đất này và sắc lệnh 243 của Chủ Tịch Hồ Chí Minh thì qui
định rất là rõ ràng rằng là việc trưng thu trưng mua thì phải được lưu lại
trong một cuốn sổ và cái phiếu mua đó phải được xé trong một cái phiếu
có cuống, nghĩa là bây giờ nhà nước phải giữ lại được cái cuống đó
chứ không có cái cuống đó thì việc Chính phủ trưng thu,
trưng mua nó không có giá trị nữa.
Thế
thì chúng tôi thấy rằng nếu mà Nhà nước chứng minh được cái chuyện này đó
thì việc quản lý mới hợp pháp.
Tiếc rằng chúng tôi đã gửi rất nhiều văn bản yêu cầu chứng minh cái chuyện
đó thì vừa rồi chúng tôi rất là mừng UBND TP đã cung cấp cho chúng tôi một
số chứng từ và cho rằng cha Bích đã ký giao khu đất này cho nhà nước quản
lý. Nhưng mà trong các chứng từ mà cấp cho chúng tôi thiếu mất một cái
chuyện quan trọng nhất đó là quyết định 76 ký ngày 30/01/1961, nghĩa là
trước cái ngày nhà nước cho là cha Bích ký giấy bàn giao 10 tháng. Thế thì
hiểu sao về cái chuyện đó. Như vậy cái quyết định 76 nhà nước đã quản lý như
thế nào để có đất để mà đưa ra quyết định 76. Chúng tôi yêu cầu đòi hỏi cái
đó, thế thì việc nhà nước cho rằng cha Vũ Ngọc Bích ký giấy bàn giao dựa
trên những chứng cớ mà UBNDTP cấp cho chúng tôi thì chúng tôi đã có thư phản
bác, cũng đã gửi lên trên quận này rồi. Thư đó ký ngày 27/08/2008.
Ở đây, thì chúng tôi xin lưu ý một điều như thế này: cho tới giờ này thì chính
quyền chưa chứng minh được đâu là ngày chính xác cha Vũ Ngọc Bích ký giấy
bàn giao. Bởi theo các chứng từ của UBNDTP cung cấp và dựa theo các công văn
của nhà nước gửi cho chúng tôi thì ít nhất có 4 thời điểm nhà nước cho rằng
cha Vũ Ngọc Bích đã ký giấy bàn giao.
Thứ nhất là tại công văn số 2476 UBND TP. Hà nội ký ngày 30/06/2008 thì Tp Hà
Nội cho đó là ngày 24/10; công văn số 1784 của Sở tài nguyên môi trường thì lại
khẳng định đó là ngày 24/11; một văn bản do UBTp cung cấp ký ngày 10/11 và một văn bản khác ký ngày
9/11/1991. Nghĩa là có 4 thời điểm khác nhau để khẳng định cùng một hành vi
của linh mục Vũ Ngọc Bích. Như vậy thời điểm nào là chính xác thì phải nói
cho chúng tôi. Bởi vì nếu không thì không thể nào khẳng định nó rõ ràng cha
Bích ký bàn giao, kẻo vô tình đổ oan cho người đã chết.
Ngoài ra thì trong số các chứng cớ UBND đưa lại thì có thêm tờ đơn xin bàn
giao ký ngày 27/05/1963. Chúng tôi xem kỹ tờ đơn này thì cha Bích chỉ giao
4.000m2 đất và ruộng cấy 3 mẫu. Quí vị có thể xem cái đó chứ không phải giao
đất tất cả 60.000m2 như là chúng ta vẫn đang khẳng định. Thế thì vấn đề là
tại sao đã bàn giao từ năm 1961 như là nhà nước nói mà tới năm 63 lại phải
làm đơn. Nếu làm đơn phải có giấy biên nhận bằng không có giấy chứng thực đó thì việc
bàn giao không có giá trị. Ví dụ mang quả bom đến nhà ông Phó
chủ tịch đặt đấy bảo tôi giao ông cái này thì phải chứng nhận bóc nó ra xem
đấy là cái gì, chứ không ông cứ vui vẻ mà ôm để ở nhà một quả bom thì nguy
hiểm.
Ông Lưu:
Cái này chắc quí vị đã hiểu cả rồi.
Tôi nói thế này nha, cái việc mà dưới giáo xứ Thái Hà, lúc đó còn linh mục Trịnh
Ngọc Hiên khiếu nại cái việc này lên Thành Phố, thì TP người ta đã có đoàn
liên ngành kết luận vấn đề này. Cho nên cái phần kết luận ấy thì cái cấp
quận phải chấp hành cái kết luận của Tp. Và tôi biết là đến bây giờ các vị
đã kiến nghị lên cả ông Nguyễn Minh Triết, cả ông Thủ Tướng Chính Phủ rồi
thì cái việc ấy thì thôi thì các vị phải vui lòng cho là cái việc ấy là của
cấp khác, không bàn đến.
Linh mục Phong:
Vấn đề là chúng tôi đang
trình bày theo những yêu cầu của ngài phó chủ tịch. Bởi vì tôi nghĩ
giải quyết vấn đề này thì chúng tôi phải đi đến tận gốc của vấn đề là như
vậy, thì nếu như cấp quận không giải quyết, đương nhiên không thuộc thẩm
quyền nhưng có thể có ý kiến lên cấp trên để trình bày một cách có ngọn
nguồn.
Nếu không thì không được minh bạch cho cái cách giải quyết cho chúng tôi. Bây
giờ cứ yêu cầu chúng tôi phài làm chuyện này nhưng về phía chính quyền thì
lại không có một cái động thái tích cực nào, không trở về với cái gốc của
vấn đề thì không thể làm sao giải quyết được.
2. Cái thứ hai, tôi thấy nguyên nhân thứ hai bây giờ phải giải quyết.
Chính cái nguyên nhân này cũng làm cho vấn đề nó trở nên phức tạp. Đó là
những cơ sở pháp lý chính quyền đưa ra để giải quyết đơn khiếu nại của chúng
tôi nó không hợp tình, nó chẳng hợp lý.
Tại các công văn, cách riêng công văn số 2476 ngày 30/06, cho rằng trong thời kỳ
cải tạo XH nhà cửa năm 60 thực hiện thông tư số 73 ngày 07/07/1962 của chính
phủ quản lý đất tư nhân đất cho thuê, đất vắng chủ đất bỏ hoang ở
nội thành nội thị thì qui định đất cho thuê của các tôn giáo của các hội
diện tích dù nhiều hay ít đều do nhà nước trực tiếp quản lý nhà nước không
bồi hoàn một khoản tiền nào. Việc
chính quyền áp đặt thông tư 73 vào việc giải quyết đất của chúng tôi thì nó
không đúng. Đây là thông tư qui định việc giải quyết đất cho thuê, đất bỏ
hoang, đất sa bồi. Đất đai của chúng tôi tại 178 Nguyễn Lương Bằng thì chưa
bao giờ cho thuê, đất không phải đất vắng chủ cũng không phải đất bỏ hoang
bởi vì chúng tôi có bằng khoán Điền thổ, bởi vì chúng tôi còn có bằng
khoán điền thổ đó.
Điều bất hợp lý thứ hai là nhà nước không bao giờ quản lý trước để thực hiện một thông tư có sau đó một
năm.
Cái thứ hai là khi giải quyết đơn khiếu nại của chúng tôi thì chính quyền cũng
dựa vào Nghị quyết 23 để không giải quyết trao lại quyền sử dụng đất của
chúng tôi thì tôi nghĩ rằng đó là một chuyện cũng không hợp lý. Bởi
vì nghị quyết 23 thì chỉ áp dụng cho trường hợp nhà nước quản lý cách chính
đáng, ngay tình,
đúng pháp luật. Nhà nước không thể tự động vào nhà chúng tôi đuổi chúng tôi đi, sau đó chúng
tôi đòi lại thì đưa cái nghị quyết 23 để mà nói là không có cơ sở giải
quyết. Thế thì cái việc quản lý phải hợp pháp ngay từ gốc nếu không hợp pháp
thì cái việc chúng tôi được pháp luật bảo hộ cái quyền chúng tôi. Vì thế
việc chúng tôi đòi lại là có cơ sở pháp lý.
Rồi
bên cạnh đó thì việc khiếu nại xin giao lại khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng
cho chúng tôi thì chúng tôi đã kiến nghị từ 12 năm trước đây tức là năm
1996. Tính như thế thì việc chúng tôi đòi đất trước cả nghị quyết 23 bảy
năm. Nói như vậy, cho đến khi nghị quyết ra đời,
đất đó cũng chưa được quản lý hợp pháp mà vẫn còn đang trong vòng tranh
tụng, vì cái chuyện đó thì cũng là lý do không thể áp dụng cái nghị quyết 23
để giải quyết đất của chúng tôi.
3. Và lý do thứ 3,
cái gốc của vấn đề, cái nguyên nhân gây nên tình trạng như bây giờ thì các
linh mục vừa đã nói,
đó là vấn đề truyền thông bóp méo sự thật…
Cái chuyện này thì chúng tôi cũng đã có những cái thư phúc đáp lên các cấp chính
quyền yêu cầu làm sao đấy, chúng ta cần phải ghi nhận vấn đề một cách thực
tế, đi vào trong chính trọng tâm cũng như là tôn trọng những sự thật vấn đề,
thì mới giải quyết được.
Đấy là một vài cái ý kiến mà theo bản thân tôi, tôi thấy rằng là để giải quyết
được ngọn nguồn cái vấn đề ở
đây thì chúng ta phải về lại nguồn gốc vấn đề, dựa trên những chứng cớ pháp
lý.
Chứ cho đến lúc này tôi thấy là cứ giải quyết phần ngọn và cũng yêu cầu chúng
tôi giải quyết phần ngọn thì làm sao chúng ta có thể giải thích cho giáo dân
cách chính đáng và làm sao để cho giáo dân có thể nghe được, bởi vì họ vẫn
xác tín một điều đất đấy là đất của nhà thờ. Điều đấy thì chính quyền cũng
khẳng định. Cho nên tôi rất mong chính quyền, qua ông Lưu ở Quận, có tiếng
nói lên các cấp lãnh đạo cao hơn, những nơi và
những cơ quan có thẩm quyền giải quyết, để giải quyết vấn đề một cách tốt đẹp.
Chúng tôi cũng mệt, thực sự mệt mỏi chứ không phải là sung sướng hay là gì
cả. Tôi nghĩ các vị cũng rất mệt mỏi. Thế thì hôm nay tôi mừng là quí vị mời
chúng tôi lên để có một cuộc đối thoại trao đổi để tìm
ra cái nguyên nhân,
cũng như là hướng giải quyết vấn đề. Tôi thấy hướng giải quyết tốt nhất,
đó là hãy giải quyết vấn đề dựa trên cơ sở pháp lý.
Nhà
nước bây giờ đã thu hồi khu đất đó, và đất đó bây giờ thuộc về nhà nước, thì
nhà nước cũng có thể giao cho chúng tôi một cách hợp lý, hợp tình. Và đấy sẽ
là gút thắt của vấn đề để giải quyết tất cả những vấn đề đang khó khăn ở
đây.
Tôi nghĩ rằng cách giải quyết duy nhất là ở chỗ đó thôi,
còn nếu nhà nước cứ chính trị hóa, hình sự hoá và tiếp tục bắt giam người
giáo dân - tôi cũng nghe những thông tin là cũng có thể bắt giam các linh mục,
thì chỉ làm cho vấn đề thêm căng thẳng và việc giải quyết sẽ đi vào bế tắc,
và khối đại đoàn kết toàn dân sẽ bị, không đến mức tan hoang nhưng nó sẽ bị
chia rẽ sâu sắc, bởi vì, hiện nay sau khi báo đài loan tin một cách thất thiệt thì có một sự chia rẽ
sâu sắc giữa
những người công giáo và những người vốn xưa nay họ không có cảm tình với
người công giáo. Chính sự vu khống, mạ lị đấy đã làm cho sự chia rẽ ấy trong dân tộc ngày
càng sâu sắc hơn. Và như thế chỉ làm hại cho Nhà Nước thôi, làm cho nhà nước yếu đi
thôi.Nhà nước bây giờ muốn mạnh thì phải xây dựng lại khối đoàn kết toàn dân, xây
dựng thì phải làm yên lòng dân, muốn yên lòng dân thì phải tôn trọng pháp
luật. giải quyết mọi vấn đề dựa trên cơ sở pháp luật.
Tôi xin có vài lời như vậy, trong buổi gặp này.
Tôi hôm nay rất chân thành nói bằng tất cả tấm lòng của tôi để cầu mong chính
quyền cùng với chúng tôi giải quyết vấn đề dựa trên chứng cứ pháp lý mà pháp
luật đã quy định.
|