|
Ý kiến của Lm Nguyễn Văn Khải
trong cuộc họp với UBND Q. Đống Đa, ngày 12.9.2008
LIÊN QUAN ĐẾ VẤN ĐỀ VỆ SINH MÔI TRƯỜNG
Chúng tôi
nghĩ báo đài nói rát quá khiến cho dân ở các nơi họ muốn đến tìm hiểu sự
thật. Và khi họ đến đông quá,
đáng lý ra các cấp chính quyền địa phương phải cùng chúng tôi để làm sao
giúp họ có điều kiện an sinh tốt nhất, thì
chính quyền lại làm phiền nhiễu chúng tôi
về vấn đề điện nước, chúng tôi thấy, cán bộ trong tư cách là
‘cha mẹ dân” đã
hành xử không quân tử. Thiếu nước,
chúng tôi đi xin nước ở ngoài nhà dân chở về, cán bộ cũng đến sinh sự với
người dân, làm khó dễ người dân và chúng tôi, như thế là không phải.
Còn chúng tôi thấy vấn đề vệ sinh trật tự ở khu vực, những
giáo dân đến đấy cũng là những người rất có ý thức.
Có ông Bình là công an, ông ở đấy, ông thấy họ có ý
thức trật tự và có ý thức vệ sinh như thế nào! Chính
họ là những người đi dọn vệ sinh khu vực đường đi lối lại cho đến khu đất;
họ dọn sạch sẽ.
LIÊN QUAN ĐẾN VẤN ĐỀ
TÂM TƯ NGUYỆN VỌNG CỦA GIÁO XỨ THÁI HÀ
Tôi xin được
tiếp lời cha Phong. Tôi cũng xin cám ơn ông PCT Nguyễn Đức Lưu ; chúng tôi
thấy lần nào gặp ông cũng cảm thấy dễ chịu hơn. Ngay từ khi xảy ra ở dưới
Thái Hà, thì tôi nhớ có lần ông đến tận nơi để giải quyết, mà tôi nhớ giáo
dân còn vỗ tay ông, vỗ tay lúc đến lúc đi nữa.
Ông Phó Chủ
tịch muốn nghe thêm những tâm tư nguyện vọng của các linh mục, tu sĩ, giáo
dân để tìm ra phương hướng giải quyết, thì tôi cũng xin nói để ông PCT đề
đạt lên các cấp có thẩm quyền giải quyết, cũng như bản thân ông giải quyết
những vấn đề có thẩm quyền cấp Quận.
Thứ nhất: Muốn giải quyết được chuyện
này, các cơ quan liên hệ, nhất là các cơ quan truyền thông phải chấm dứt
xuyên tạc, vu cáo mạ lị các linh mục, tu sĩ, giáo dân, nhất là chuyện xuyên
tạc.
Nếu không phản ánh đúng sự thật, chúng ta không bao giờ giải
quyết được vấn đề. Ví dụ: truyền hình chiếu tay tôi đang như thế này, mà
truyền hình bảo là tôi kích động giáo dân chống lại công an. Mà nếu tôi kích
động thì phải để lời của tôi nó phát lên truyền hình chứ sao lại tôi không
có lời tôi đi kèm. Mà tay tôi như thế này thì người
ta biết là tôi đang dẹp trật tự chứ lại bảo tôi đang kích động giáo dân sao
được? Các ông công an có mặt ở
hiện trường làm chứng cho tôi. Băng ghi video của các ông quay từ đầu đến
cuối làm chứng cho tôi, và bản thân chúng tôi cũng quay phim được làm chứng
cho tôi, trong khi báo đài ti vi lại nói tôi
kích động thì chúng tôi thấy là xuyên tạc quá mức!
Một điều hết sức đơn giản và hiển nhiên
trong thế giới văn minh người ta biết, đấy là chỉ được
kết tội người ta khi đã có những phán quyết của toà án, chỉ
toà án mới có thẩm quyền kết án và chỉ được gọi là
tội nhân từ khi toà án ra phán quyết. Thế mà chúng
tôi chưa có một cái giấy triệu tập nào, toà chưa kết chúng tôi tội
gì, mà bây giờ báo chí suốt ngày kết
tội chúng tôi. Như thế là không văn minh, không văn
hoá và như vậy là đang vi phạm pháp luật. Truyền
thông đang vi phạm pháp luật, và cái đó khiến thế giới văn minh người ta
càng kinh tởm mình. Đấy! Đề nghị đầu tiên của tôi, là
các cơ quan truyền thông phải phản ánh sự thật, thay vì xuyên tạc, bóp méo,
vu cáo, kết án, mạ lị một chiều, hình sự hoá, chính
trị hoá vụ việc.
Thứ hai: Các cấp có thẩm quyền cần phải ra đối thoại
với chúng tôi, chứ không nên đưa công an ra làm áp lực đối với chúng tôi,
hay trấn áp chúng tôi.
Chìa
khóa để giải quyết được vấn đề ở Thái Hà
đang nằm trong tay nhà nước. Chúng
tôi là con dân của nhà nước mà thôi. Chúng tôi luôn
luôn tâm niệm rằng mình phải tuân thủ pháp luật và phải sống trong một đất
nước có chính quyền ổn định. Bây giờ, ngay cả chính quyền của các ông, là
chính quyền do Đảng Cộng Sản độc tôn lãnh đạo, nhưng nói thật chúng tôi
không mong chính quyền đó sụp đổ lúc này. Chính quyền
đó sụp đổ thì không có chính quyền nào thay thế thì đất nước loạn ngay.
Chúng tôi chỉ mong chính quyền các ông chuyển hoá, biết
dần dần tôn trọng những giá trị dân chủ và tôn trọng luật
pháp. Cho nên chúng tôi muốn các cấp chính quyền có thẩm quyền đối thoại để
giải quyết vấn đề.
Các cấp chính quyền có thẩm quyền giải quyết ở đây cụ
thể là Uỷ Ban Nhân Dân Thành Phố và một phần là Uỷ Ban Nhân Dân Quận. Thì
đấy là các cơ quan có thẩm quyền đối thoại để cùng
nhau tìm một hướng đi, chứ cứ để nó kéo dài căng thẳng như vậy thì nó chẳng
lợi cho ai và nhất là không lợi chung cho cả dân tộc và Đất Nước. Nhưng mà
chúng tôi không thấy các cấp có thẩm quyền đến giải quyết. Cho
đến giờ này, cấp cao nhất vẫn là ông (UBND Quận)
thôi! Còn lại, chỉ có đưa công an
ra, đưa các đoàn thể ra để với cái ý làm áp lực chúng
tôi phải vãn hồi trật tự, đang khi chuyện kéo đông người đến ở đó là chính
các ông làm ra, chính các ông loan báo trên các phương tiện truyền thông một
chiều và loan báo liên tục dài ngày, khiến giáo dân các nơi họ bức xúc, họ
mới đến tìm hiểu sự thật. Họ
đến đông khiến chúng tôi tràn ngập công việc. Tạo nên cái đám đông ấy là nhờ
truyền thông của các ông! Thế mà bây giờ các ông bảo
chúng tôi phải dẹp trật tự, phải ổn định, phải vãn hồi lại tình trạng như
trước, đang khi truyền thông cứ như thế thì làm sao chúng tôi làm được!
Nó khó là ở chỗ đấy! Cho nên, xin các
ông đề đạt lên các cấp có thẩm quyền đối thoại với chúng tôi. Chúng
tôi luôn chủ trương giải quyết bằng phương pháp hoà bình, luôn chủ trương
đối thoại chứ không đối đầu.
Chúng tôi đây toàn là những tu sĩ, giáo dân là
chân yếu tay mềm, trong tay không một tấc sắt, đời nào chúng tôi dại gì mà
đi đối đầu với chính quyền có các phương tiện bạo lực cách mạng trong tay.
Đấy là cái suy nghĩ bình thường ai cũng thấy.
Xin đừng để các tổ chức, các công an tối ngày đến áp lực buộc
chúng tôi vãn hồi trật tự. Mà chúng tôi có bằng chứng là
công an có mặt ở hiện trường không vãn hồi trật tự mà còn cố tình gây mất
trật tự đấy. Cái tối hôm chúng tôi
bị xịt hơi cay chúng tôi rất buồn: Công
an thành phố, công an quận, công an phường đều có mặt, tất cả đứng im như
phỗng đấy. Không ai làm công tác trật tự, chúng tôi
mời vào làm biên bản cũng không vào. Chẳng
những thế, đang khi chúng tôi xin cộng đồng trật tự cho các
cán bộ công an phường với các linh mục làm biên bản, thì không biết ở đâu,
một lực lượng mặc áo xanh xuất hiện, nói là đoàn viên thanh niên và mặt mày
rất băm trợn - chúng tôi chụp được hình – vào làm huyên náo, rối loạn
khu vực và sinh sự với người dân đang
ở đấy. Lúc ấy cũng không ai
trong các ông ở đấy vãn hồi trật tự. Chúng tôi phải xin cha
Nguyễn Thể Hiện đây nói trên loa tay, để xin ai là giáo dân thì
ngồi xuống, lúc đấy trật ra những đồng chí mặc áo xanh đứng
đấy và mặt mày trông vẫn hết sức khiếp sợ. Tôi chụp
được ảnh, nếu ông chủ tịch cần chúng tôi đưa ảnh cho ông xem. Tôi hỏi ông
Phó Chủ tịch Phường
và ông Phó Trưởng Công
an Phường rằng: Đấy là lực
lượng nào mà đến gây rối như thế? Hai ông im
lặng không trả lời tôi. Do đó, tôi
xin các cấp có thẩm quyền đối thoại với chúng tôi. Đấy là điều kiến
nghị thứ hai.
Điều thứ ba: Chúng tôi thấy
nhà nước cần phải chấm dứt bắt bớ, chấm dứt hiện tượng giam
giữ bất công.
Ông PCT đọc báo Hà Nội Mới hôm nay
hay hôm qua thì biết! Chúng tôi thấy hết sức buồn
cười, một đoạn tường dài có 6m và cao có 1,2m đến 1,5m, trị giá tài sản chưa
được 3,5 triệu đồng, thế mà khởi tố 7 bị can rồi, mà bắt 7 bị can với một
lực lượng công an hùng hậu, rồi đài báo truyền hình nói suốt hơn chục ngày
nay. Không biết nhà nước có phải lấy dao mổ voi hay mổ bò để mổ con gà
không? Mà đấy, đoạn tường chỉ trị giá 3,5 triệu đồng và bây giờ còn chưa xác
minh được về mặt pháp lý là bức tường đấy là của ai. Các ông bảo của công ty
May Chiến Thắng, nhưng chúng tôi bảo của chúng tôi thì sao? Các ông bảo bức
tường đó là của công ty May Chiến Thắng, nhưng chúng tôi bảo bức tường đó là
xây dựng bất hợp pháp trên đất của chúng tôi thì sao? Mà nếu khởi tố những
người phá bức tường trị giá 3,5 triệu đấy, thì phải xử lý
sao với công ty May Chiến Thắng đã
phá nhà của chúng tôi trong khu đất? Các cơ sở của
chúng tôi trong khu đất bị công ty May Chiến Thắng phá rất nhiều, ít là ba
chỗ, một chỗ còn khá tốt và hai chỗ họ đang phá dở thì giáo dân vào ngăn cản
hồi năm ngoái – cách đây hơn một năm giáo dân vào ngăn cản nên còn hai chỗ
nữa họ chưa phá hết – còn bằng chứng ở đấy! Thế thì,
nếu xử thì phải xử công ty May Chiến Thắng phá nhà của chúng tôi.
Cho nên nguyên cái vụ án làm rùm beng
trên báo chí, cái đó cũng là một cái khó cho nhà nước vậy, cũng là một bước
đi rất bất lợi cho đất nước và cho chính quyền. Không việc gì một chuyện bé
mà mình xé ra to như vậy. Cho nên chúng tôi đề nghị chấm dứt, thả tự do cho
những người đó, rồi chấm dứt vu cáo bắt bớ. Mấy ngày hôm nay, rất nhiều tin
nhắn đến với chúng tôi, nhiều người nói là chính quyền mà cụ thể là công an
đang đe dọa bắt cha Nguyễn Văn Khải đấy và sắp bắt đến nơi rồi đấy!
Chúng tôi nói thật với các ông, chúng tôi là linh mục, chúng
tôi xác tín chúng tôi thi hành đúng pháp luật, chúng tôi luôn luôn có thiện
chí giải quyết mọi vấn đề và không vi phạm điều gì. Mà nếu vì việc tìm
kiếm sự thật và công lý mà chúng tôi có bị bắt, tôi thưa thật với các ông là
tôi rất vinh hạnh được như vậy để chia sẻ thân phận với những giáo dân của
chúng tôi. Và các ông cứ nghiên cứu kỹ thì thấy, trong các cộng đồng
tôn giáo phát triển theo các quy luật riêng của nó, nơi nào càng bị bắt bớ
thì nơi đấy cộng đồng càng nối kết và càng phát triển; càng nơi nào có người
chết vì đạo thì đạo nơi đó càng mạnh. Đấy là quy luật rất mầu nhiệm và kỳ lạ
mà các ông cũng nên biết. Tôi nói chân thành là như thế. Cho nên phải chấm
dứt cảnh bắt bớ vu cáo xuyên tạc đi!
Điều thứ tư là chúng tôi muốn được đối thoại trên cơ sở pháp
lý. Đối thoại nhưng mà đối thoại trên
cơ sở nào? Nhà nước áp lực xuống buộc
chúng tôi phải như thế này, phải thế kia !
Chúng tôi thì thấp bé nên chúng tôi không thể bảo chính
quyền phải thế này, phải thế kia được! Chúng tôi
chỉ kiến nghị chính quyền thôi ! Chúng
ta bây giờ sống trong một đất nước văn minh, đang ở trong xu hướng xây
dựng một nhà nước pháp quyền, xây dựng một đất nước
dân chủ và giàu mạnh, thì mình phải đối thoại với nhau dựa trên cơ sở pháp
lý và là luật pháp của đất nước XHCN Việt Nam này.
Chúng tôi đâu có làm gì khác ngoài luật lệ của Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ
Nghĩa Việt Nam này đâu. Cho nên, với tư cách là linh mục nhà thờ Thái Hà,
chúng tôi nghĩ rằng, để đối thoại giải quyết vấn đề tốt thì chúng tôi xin
ông PCT đề đạt lên bốn điều đó với các cấp có thẩm
quyền. Chúng tôi mong là vấn đề sẽ mở ra một hướng đi
tốt đẹp hơn và nó mở ra một hướng giải quyết “đột phá sáng tạo” như Đức Tổng
Giám Mục nói, không phải là một cách giải quyết gọi là khô cứng, cứng nhắc
chẳng có lý mà cũng chẳng có tình như vẫn làm từ trước đến giờ. Chúng tôi
xin hết.
MỘT VÀI Ý KIẾN KHÁC
Chúng tôi
chẳng lẽ lại tự nhiên xông lên UBND Quận với Thành
Phố! Chúng tôi tự nhiên rồng rắn lên thì các
ông lại bảo là chúng tôi lên biểu
tình gây áp lực, cho nên chúng tôi đợi các ông là cơ quan có thẩm quyền là
các cán bộ gửi giấy xuống mời chúng tôi đi giải quyết, đến làm việc.
Nhân tiện
chúng tôi cũng xin thưa với ông PCT và Bà Chánh VP
UBND rằng chúng tôi đọc thấy trên báo chí, trên đài, trên radio thấy rất
nhiều cái giọng điệu kêu gọi là quy chụp và nâng lập trường quan điểm. Cái
đó là nó không lợi cho đất nước dân tộc và càng không lợi để giải quyết vân
đề. Thật ra vấn đề ở đây, chúng tôi nói lại một lần nữa là thuần tuý
chỉ là việc đất đai chứ không phải vấn đề hình sự; vấn đề kinh tế chứ không
phải vấn đề chính trị. Cái việc liên hệ
giải quyết thuần tuý là giữa nhà Thờ giáo xứ Thái Hà với lại công ty may
Chiến thắng và cùng lắm bên thứ ba nữa là uỷ ban nhân dân các cấp thế thôi.
Chứ không phải giữa chúng tôi với lại ngoại quốc hay giữa các ông với ngoại
quốc, với những thế lực nào đứng đằng sau như báo đài nói, những cái đó là
hoàn toàn có tính quy chụp và
nâng lập trường quan điểm.
Chúng tôi trong cuộc chúng tôi biết: Muốn
có thiện chí giải quyết vấn đề thì phải phản ánh đúng
sự thật. Nếu không tin các ông bây giờ cứ giải quyết rốt ráo vấn đề mảnh đất
đó là xong ngay. Cứ làm quyết định giao lại mảnh đất đó cho nhà thờ hay mặc
nhiên công nhận đất đó là của nhà thờ, thế là xong
thưa các ông! Các ông bảo công ty may
Chiến Thắng rút đi là xong ngay! Chẳng còn
có vấn đề gì cả, bởi vì đấy là đất nhà thờ!
Chúng tôi cũng tin điều này nữa. Chúng tôi là những người có niềm tin tôn
giáo, có đời sống tâm linh. Kinh thánh chúng tôi đã dạy rằng: “cứ
sống công chính trước nhan Chúa, Người sẽ giải phóng chúng ta khỏi tay địch
thù. Và còn dạy rằng: Quân gian ác chết vì tội ác, kẻ giết
người lành chuốc án phạt vào thân”. Chúng tôi vẫn đọc “quân
gian ác chết vì tội ác, kẻ giết người lành chuốc án phạt vào thân”.
Vâng ta cứ sống thánh thiện công chính trước nhan Chúa. Nên chuyện đầu tiên
chúng tôi phải lo ấy là
sống làm sao ngay chính thánh thiện,
sống cho
phải đạo. Và nói thật với quý ông chứ bản thân tôi đây báo đài có vu khống
xuyên tạc, và có chửi tôi nữa, tôi ăn ngủ vẫn
ngon, ra ngoài giao tiếp với mọi người vẫn tươi cười được,
chứ không phải là cái mặt của tội nhân !
Nếu mà chỉ vì những điều vu không đó
mà mình sống không hạnh phúc thì còn tầm thường lắm. Nhưng tôi thương cho
những niềm tin bị đánh cắp, niềm tin của bao nhiêu
người không đủ thông tin mà chỉ nghe
thông tin một chiều. Tôi thương cho những niềm tin bị đánh cắp và tôi cũng
thương cho những con người hành xử cách khuất tất.
Bởi vì như vậy họ cũng
không hạnh phúc. Cái hạnh phúc của con người là sự thống nhất.
Thống nhất thể lý, tâm lý, tâm linh, thống nhất trong toàn diện con người.
Mỗi người có một cuộc đời, trước sau gì cũng phải chết, vấn đề là sống thế nào
cho có ý nghĩa./.
|