|
Bài phát biểu của Đức TGM Ngô Quang Kiệt
trong cuộc họp với UBND TP Hà Nội ngày 20.9.2008
nghe bài này
Tôi hết
sức cám ơn ông Chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Hà nội cũng như là tất cả
các ban ngành trong Thành Phố Hà nội đã dành cho chung tôi một buổi tiếp xúc
vừa trân trọng vừa cởi mở và chân tình. Những lời ông Chủ tịch nói kết thúc
thật là đẹp và tất cả chúng ta ai cũng mong muốn, thật ra có một sự hài hoà
trong cái khối đoàn kết thống nhất. Tuy nhiên muốn có cái hài hoà trong cái
mối thống nhất thì đâu chỉ có cái tình mà phải có lý nữa, tục ngữ pháp có
nói rằng : những cái tính toán nó đúng mực nó mói là những người bạn tốt
được. Muốn bạn tốt với nhau cũng phải tình lý phân minh chứ không phải chỉ
có tình mà thôi. Chính vì thế tôi cũng xin có một vài lời cuối cùng trước
những lời kết thúc của ông Chủ tịch.
Trước hết ông chủ tịch có nói rằng : Uỷ ban nhân dân TP đã tạo rất là nhiều
điều kiện cho Giáo Hội Công Giáo trong những năm qua nhất là dịp Lễ Noel…
chúng ta phải công nhận trong những năm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy
nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho:
tức là cái này là ân huệ tôi ban cho anh đó. Nhưng mà cái tôn giáo là cái
quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân cho dân phải có
trách nhiệm tạo cái điều đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng
tôi xin. Không có. Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ
“xin cho”.
Cái thứ hai, ông chủ tịch có nói mọi cư xử phải vừa dựa trên pháp luật
và cũng phải trên tình người, và công dân. Cái điều đó tôi rất đồng ý,
rất là tâm đắc. Tuy nhiên trong cái thực chúng ta phải làm như thế. Đó về
phương diện pháp luật chúng ta phải làm theo pháp luật, thì cái gì cũng phải
có cơ sở pháp lý. Ông chủ tịch có nói rằng: đất đai thì nó từ ngàn xưa không
biết nguồn gốc từ đâu mà đến thời Giáo Hội Công Giáo thì lại được trao cấp
cái đó thì chúng tôi công nhận cái đó. Thế nhưng ít ra khi cấp như thế người
ta có một mảnh giấy công nhận là đây được cấp. Và đến thời chính quyền sau
có thể thay đổi, nhưng phải có giấy tờ để chứng minh cái sự thay đổi (và
không ai có thể thay đổi được là làm sao?). Thế thì trên mảnh đất 42
chúng tôi chưa được cái văn bản nào của nhà nước nói về cái sự thay đổi đó.
Không có đi vào cái diện cải tạo tư sản, không có đi vào cái diện cải tạo
nông nghiệp, cũng không có cái văn bản nói lên sự tịch thu hay là trưng thu
trao cho cơ quan nào… hoàn toàn không có. Thực ra có thể nói việc quản lý
của cơ quan nào đó là chưa có hợp pháp, trên cái căn bản là chúng ta
phải có giấy tờ, chứ bây giờ kẻ cướp vào nhà chúng tôi rồi ngang nhiên ở
đó rồi không có giấy tờ gì hết và họ mạnh chúng tôi không đuổi ra được thì
đương nhiên họ chiếm hay sao?! Phải có giấy tờ, cần có văn bản pháp lý.
Thế thì về vấn đề pháp luật thì vấn đề đất 42 chúng tôi chưa hài lòng với
câu trả lời của ông. Chúng ta phải sống theo pháp luật, thì phải có văn bản
giấy tờ của chính quyền. Thời chính quyền này có thể thay đổi, chính quyền
sau có thể thay đổi nhưng phải có giấy tờ văn bản rõ ràng. Chúng tôi thấy
đất 42 chưa có cái văn bản đó.
Cái vấn đề thứ hai, ông chủ tịch có nói ra ngoài vấn đề pháp lý, chúng ta
phải cư xử theo tình người, nguyện vọng của người dân thì chúng tôi thấy vẫn
chưa được: biết bao nguyện vọng chúng tôi nêu lên, ít nhất là qua 15 lá đơn
của Toà Tổng Giám mục Hà nội và hội đồng Giám Mục bao nhiêu lần nữa, nguyện
vọng chúng tôi về cái đất đó gắn bó với chúng tôi nó gần gũi với chúng tôi.
Nguyện vọng thật là chính đáng nhưng không bao giờ được giải quyết cả. Cho
nên có thể nói đó cho chúng tôi thấy cái lý thuyết, nguyên tắc ông chủ tịch
đưa ra rất hay nhưng chưa thực hiện được, nguyện vọng cũng như pháp lý.
Chúng tôi không chanh chấp với nhà nước. Bằng chứng đó là, như ông chủ tịch
có nói đó, trong tờ kê khai của linh mục Nguyên Tùng Cương, lúc đó là quản
lý tòa Tổng Giám Mục, có 95 cơ sở. Chúng tôi có đòi cơ sở nào đâu, vì những
cơ sở đó thực sự dùng vào những lợi ích chung. Chẳng hạn như cái trường Hoàn
Kiếm, chúng tôi không bao giờ nói tới. Bệnh viện Xanh Pôn chúng tôi không
bao giờ dám nói tới. Bệnh viện Bài Lao không bao giờ chúng tôi dám nói tới,
vì sử dụng vào lợi ích chung. Nhưng khách san Láng Hạ chúng tôi sẽ nói tới,
bởi vì sử dụng vào mục đích kinh doanh. Và cái Tòa Khâm Sứ đã thành cái nơi
sàn nhảy, đã thành cái nơi kinh doanh buôn bán, đã có cái dấu hiệu buôn bán
chia chác để làm cái trung tâm thương mại. Chúng tôi nói tới bởi vì nó rơi
vào tay tư nhân thế nên chúng tôi nói, thế nên chúng tôi không tranh chấp
với nhà nước. Nhưng chúng tôi nói lên cái tiếng nói của công lý. Bằng chứng
cái trường Hoàn Kiếm bên cạnh, chúng tôi có bao giờ dám đòi đâu. Bởi vì nó
phục vụ lợi ích chung, các bệnh viện nó phục vụ lợi ích chung.
Do đó,
chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây dựng một khối đại đoàn
kết dân tộc. Chúng tôi
đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt
Nam đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất
nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua
tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn
người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao
thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu
chúng ta cũng được kính trọng.
Thế nhưng chúng ta không phải chỉ có tình cảm mong muốn là được mà phải có
lý luận xây dựng thật là vững chắc trền nền tảng pháp lý. Một lần nữa chúng
tôi xin hết sức cám ơn ông chủ tịch và Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội dã
dành cho chúng tôi một buổi tiếp đón thật là trân trọng và thân tình và hứa
hẹn những trao đổi khác thì chúng tôi thấy hy vọng như thế chúng ta hiểu
nhau hơn và mới có thể làm cho Thành Phố Hà Nội chúng ta nói riêng, tiến đến
kỷ niệm ngàn năm Thăng Long được vui vẻ, xứng đáng là một thành phố hòa bình
và trong hòa bình thì có công lý và làm cho đất nước chúng ta càng ngày càng
phát triển. Tôi xin cám ơn.
|