Tôi là một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế. Tôi xin kể lại chuyện đi tu của tôi để tự cười mình,
tuyệt nhiên không có ý châm biếm một ai, cũng không có ý bêu xấu nhà dòng mà tôi hết lòng yêu mến.
Nếu các Bề Trên đọc những giòng này mà bực mình la mắng con thì con xin "ngậm vành cắn cỏ" xin lượng thứ,
vì các ngài đã lỡ cho con làm ... "cha" rồi !

Bạn mến, tôi mơ ước được dâng mình cho Chúa trong đời sống tu trì. Niềm mong ước
ấy tha thiết lắm lắm, cũng giống
như chàng nho sĩ ngày xưa dùi mài kinh sử mong đỗ đạt làm quan để "kinh bang tế
thế". Định mệnh đẩy đưa, tôi cũng vào dòng Cứu Thế !

Bạn biết không, cái mơ ước đi cứu thế ấy mãnh liệt lắm, nhất định phải tu bằng
mọi giá, cứ như cụ già 70 tuổi này, hết pin, không có
khả năng chi trả, mà vẫn khoái đi thi làm quan để thờ Vua giúp Nước ... Trời !

Theo Chúa coi vậy mà cũng cần tiền Bạn ạ, sách vở bút nghiên, ngựa xe đi lại ...
đôi khi cũng phải xênh xang một tí cho ra vẻ thầy ... đồ, tiền bố mẹ cho có thấm
béo gì đâu. Vì thế, lắm khi cần phải "ẩn thân" những nơi thế giá một chút. Đã có
bố mẹ đẻ nhưng không thể thiếu bố mẹ nuôi. Bạn thấy đấy, chàng nho sĩ này cũng
phải chịu khó dạy cho con cái của "ông cố, bà cố, anh cố, chị cố ..." đôi ba chữ để trang trải chuyện... tu hành.

Ngày tôi được nhận vào đệ tử, quá là sướng. Thỉnh thoảng được cha đặc trách dạy dỗ đôi điều.
Tôi ghi lòng tạc dạ và chăm lo điếu đóm, chờ ngày ngài hạ bút cho về 38 Kỳ Đồng
Saigon "thượng kinh ứng thí" vào nhà tập.

Ngày ấy rồi cũng đến. Đệ tử toàn quốc đổ về kinh thành Sài Gòn hoa lệ. Bố mẹ cơm đùm cơm nắm cho
tôi : quý tử tương lai sẽ làm "cha". Chu choa ơi, tới nơi quả là trăm nghe không bằng mắt thấy:
Tập viện rồi sẽ "Quốc Tử Giám
Học viện", niềm mơ ước của tôi.

Thi cử chỉ đôi ngày thôi rồi trở lại quê nhà chờ xướng danh dài cổ. Bạn ơi, tôi thi đậu !
Thế là thoát cái cảnh chăn trâu đuổi gà !

Thời buổi lúc ấy khó khăn, tôi mài đũng quần hết học viện này sang học viện khác. Đời sinh viên quả đã gặp lắm cha giáo tài năng
đức độ, nhưng cũng không thiếu tiến sĩ gây mê. Có vị vào lớp đọc bài như đọc chính tả cho
chép, có vị bắt thuộc lòng cả "tứ thư ngũ kinh" đã có từ thời ... trước giải phóng. Ấy, có
khác chi sĩ tử ngày xưa phải làu làu sách thánh hiền Khổng Tử đã có tự ngàn năm để thi đỗ làm quan.

Bây giờ có nhiều cha giáo du học Phi Mỹ Ý ... về. Sinh viên thong dong trường
lớp hơn xưa. Ngày ấy tôi chỉ mơ tới Saigon hoa lệ, bây giờ thì sỉ tử ước đến
thành Rome, đến kinh đô ánh sáng ... Đời sính "ngoại", đạo có kém gì !

Các bạn có thấy giàn giám khảo coi thi đây không. Qua bao năm xã hội chủ nghĩa,
dân Việt buộc phải học bài "không dối trá không sống được". Thói gian dối đời
thường chui cả vào nhà tu. Ngoài thì học trò quay cóp, trong nhà tu có "thánh"
hơn tí chút nhưng cũng chẳng tránh khỏi "phao phiếc, tờ rơi..." Bị áp lực không đủ điểm thì cuốn gói về nên có thầy
quyết "làm cha bằng mọi giá". Một cha giáo "đời cũ" của tôi đã phải giơ hai tay
lên trời mà than rằng: "Không thể hiểu !"

Tội nghiệp các cha giáo đơn sơ thánh thiện ! Nguyên chỉ lo điều chỉnh lại những
thứ "mánh mung" con cái bị nhiễm ngoài xã hội cũng hết giờ. Như các quan đang
canh học trò, cha giáo cứ canh sinh viên cứ mánh !

Đây là cảnh sĩ tử vào trường thi. Sân đất, chia lô. Vất vả thật ! Sĩ tử tu hành
bây giờ khác thời mới giải phóng, họ có thể dự đoán năm nào mình sẽ lên cha. Bạn ạ,
chức linh mục "ám ảnh" cả đời sinh viên khiến tôi quên mất tôi đi tu dòng. Có
cha giáo đã than trời : "Chức linh mục phá đời tu". Nghe ớn thiệt ... nhưng tôi
vẫn thích làm cha !

Đây là quang cảnh bố mẹ, vợ con của thí sinh chờ nghe kết quả. Khi tôi học xong, rồi chịu chức sáu,
lạy Chúa tôi, cả giòng họ nhà tôi ngóng dài cổ, sốt nóng ruột chờ ngày tôi chịu chức bạn ạ.

Alô, Alô, chịu chức, chịu ch..ứ..c ! Lễ thụ phong sẽ được cử hành vào ngày ... Tin tức loan đi
nhanh cỡ điện thoại di động, mãi rồi cũng đến ngày "quan" hân hoan bước lên bàn thờ Chúa.

Ngày xưa danh tính các tân khoa được niêm yết trên bảng vàng. Ngày nay thì hàng trăm, có khi hàng
nghìn thiệp báo, thiệp mời bay tá lả ... khắp thế giới.

Từ bụi tro, Chúa nâng con lên hàng khanh tướng !

Gập đầu bái tạ ơn Vua, lộc nước. Cũng như các tân khoa xưa, tôi cũng dâng lễ tạ ơn Chúa ...

tạ ơn mẹ nhà dòng, các cha giáo, các đấng sinh thành dưỡng dục, các ông cố, bà cố, anh cố, chị cố ...
Nhưng đâu chỉ có thế ...

có tân chức còn quá là chu đáo ... tạ ơn Đảng và Nhà Nước đã tạo điều kiện cho phép nhà cháu lên quan !
Các bạn xem hình cũng thấy đó. Các sĩ tử đang gập đầu sát đất bái tạ mấy ông Tây
và bọn "liếm gót giày đế quốc" ! Đấy, bạn có thấy tên hách dịch chắp tay sau đít
ngó một bầy quan quốc doanh không ?

Vua ban yến cho các tân khoa. Chao ôi, ngày xưa yến ban cũng đơn sơ như Dòng tôi bây giờ.
Cái vách nứa cho thấy điều đó. Làm quan là để phục vụ dân Chúa mà ! Nhưng ... hừm ... cái
sự làm cha trọng đại như thế sao lại "đặt gầm giường, lấy thùng úp lên", phải "đăng quang" chứ lị ...

Hồi ấy các tân khoa được đi diễu phố trình làng. Bây giờ thì khác. Các tân chức đi mở tay khắp
đất nước, heo bò gà vịt thi nhau về lại vườn địa đàng ... Có đấng bảo rằng phải tổ chức tạ ơn
cực kỳ hoành tráng, hết sức có thể, nếu cần thì vay mượn, vì đây là dịp ... truyền giáo !

Bạn ạ, sau thời gian đình đám, tôi về ngồi trên sập gụ, cầm roi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó.
phu trạm dcct
Bạn mến,
Bác Đỗ Hữu Nghiêm ở xứ Cờ Hoa nhân xem trang web này đã viết bài thơ cảm khái như sau :
QUAN CHA - CHA QUAN
Cha nào có khác gì Quan,
Triết Thần quá lắm, đem ra mà bàn.
Thay Chúa, Cha làm bố dân,
Từ nay, xin phép lạy Cha, con chuồn.
Đi tu còn muốn làm Quan,
Thế thì con trốn Nhà Thờ, đi hoang.
Ai ơi, lẳng lặng mà coi,
Kẻ lẫn áo chùng với áo Quan to !
(20.10.2005)