Thử phân tích vài nguyên nhân của vụ việc Thái Hà
Song Hà
Hàng ngày, những dòng người tấp nập đổ về Thái Hà làm nhà
nước lúng túng. Ngành công an đã phải dùng đến hạ sách là chặn đường, không cho
giáo dân nơi xa về Thái Hà cầu nguyện. Báo chí đưa tin thất thiệt chà đạp lòng
tin, lòng tự trọng, sự hi sinh và những cố gắng của giáo dân. Các buổi cầu
nguyện không chấm dứt, trái lại càng hoành tráng hơn, mật độ nhiều hơn, đó là
khó khăn lớn cho chính quyền TP Hà Nội.
Việc này kéo dài đã tám chín tháng ngay giữa lòng thủ đô
nhưng chính quyền đã không thể giải quyết làm cho uy tín của nhà nước càng xuống
thấp.
Lẽ ra cần một đường lối đúng để giải quyết hợp lòng dân thì
chính quyền liên tiếp vấp phải những sai lầm, từ sai lầm này đến sai lầm khác mà
không có sự rút kinh nghiệm nào.
- Hành động của chính quyền TP Hà Nội đã phơi bày cho người
dân thấy việc phân biệt tôn giáo là có thật và được thể hiện rõ ràng qua những
việc làm của họ ở Thái Hà. Giáo dân thấy đất đai của họ khiếu nại cả chục năm
không được trả lời minh bạch, nhưng lại đưa đi chia chác bán cho tư nhân thì họ
không đồng ý, chuyện đó có gì lạ ? Từ đất dùng cho tập thể, thành đất được chia
chác cho nhau chẳng lẽ người dân lại đồng ý ?
Nếu TP Hà Nội biết cách, thì sự việc đã được giải quyết từ
lâu. Dù không có tình, nhưng nếu có lý, thì tin rằng giáo dân cũng chấp nhận.
Nếu những ngày trước, khi giáo dân khiếu nại, biết không thể nuốt trôi, đem làm
công trình công cộng, thì giáo dân chắc không ý kiến gì nhiều, nếu có cũng không
đến nỗi quyết liệt.
Khốn nỗi, nếu làm thế thì các quan không có tiền cho vào
túi hoặc chẳng mùi mẻ gì, thua xa đưa đi bán, chia chác. Ai chẳng biết để làm
được việc đó ngay giữa Thủ đô phải bôi trơn bộ máy vận hành. Vì vậy mà họ không
thèm đếm xỉa đến giáo dân, quyết lấy bằng được theo ý họ. Trong khi chỉ một việc
nho nhỏ liên quan đến quan chức TP, thì các thủ tục nhanh chóng cách lạ thường.
Ví dụ giáo dân Thái Hà dễ thấy là việc làm đường, giải tỏa dân để có đường đi
vào nhà ông Phó chủ tịch TP ngay gần Thái Hà.
Vì thế, cả tập thể giáo dân đã thấy bị xúc phạm nặng nề, bị
coi khinh và bắt họ phải chấp nhận những điều vô lý, khiến cho tự họ có tâm lý
phản kháng và không phục. Đó là sai lầm thứ nhất trong việc lãnh đạo nhân dân vì
đã tạo nên tâm lý phản kháng tập thể.
- Khi giáo dân quyết liệt, TP Hà Nội đã huy động cả hệ
thống chính trị, báo chí để vùi dập họ không thương tiếc. Báo chí, truyền hình
đã phạm sai lầm lớn về cách thông tin bằng những chiêu thức hạ cấp : Bôi xấu và
bóp méo, xuyên tạc. Đặc biệt, báo chí đã tỏ cho thấy trình độ văn hóa thật của
mình tới đâu khi phạm những sai lầm hết sức ngớ ngẩn trong truyền thông làm trò
cười cho thiên hạ. Báo chí đã mạ lỵ, vu cáo ngay cả những điều mà những người
dân không bao giờ tin về các linh mục, hàng giáo sĩ và ngay cả với giáo dân.
Báo chí, nhất là Đài TH Hà Nội và báo Hà Nội mới đã không
từ thủ đoạn nào để kích động lòng hận thù với giáo dân và tu sĩ Thái Hà. Nhưng
tất cả thông tin đó, không có một bằng cớ sự thật nào, chỉ nhai đi nhai lại
những điều vu cáo, bịa đặt càng làm cho người dân và giáo dân thấy ớn như phải
ăn lại một món ăn đã ôi thiu.
Thời đại thông tin ngày nay, cách đó chỉ hữu hiệu với những
người dân vùng xa, vùng hẻo lánh và chưa có kinh nghiệm với nhà nước này mà
thôi.
Người dân và đặc biệt là giáo dân có nhiều kinh nghiệm về
thân phận công dân hạng hai của họ, họ không tin những lời nói đó. Trái lại, khi
kiểm chứng được sự thật, thì họ càng mất chữ tín ở báo chí và qua đó không chừng
mất luôn chữ lễ với nhà nước. Còn giáo dân, một lần nữa họ thấy họ đang bị đẩy
vào chân tường bằng nhục mạ, mà tiếng kêu của họ chẳng được ai để ý thì phải
hành động và đã hành động rất ôn hòa là cầu nguyện. Kể cả những người ngoài công
giáo, họ cũng chẳng mặn mà gì với cái trò lấy đất của dân để chia nhau, nhất lại
là đất của nhà thờ, đình chùa. Ngược lại họ có lương tâm của mình để phán xét sự
việc theo cách nghĩ của họ. Những người chỉ biết thông tin qua báo chí để lên án
xứ Thái Hà, họ chẳng có mấy tác dụng trong giải quyết sự việc này. Đó là sai lầm
thứ hai của TP Hà Nội khi cố tình bất chấp sự thật trong thông tin, coi thường
người dân.
- Khi giải quyết các vụ việc, từ chuyện nhỏ, TP Hà Nội cố
vẽ lên cho thật to, mục đích là hăm dọa, đe nẹt giáo dân, lấp liếm sự thật (hoặc
cũng có thể để lấy cớ xin kinh phí…). Nhưng hành động như vậy là thiếu khôn
ngoan bởi vì tập thể giáo dân nhỏ bé này, đang bị chìm vào giữa xã hội nhiều oan
trái, báo chí đã kích động được sự tò mò tìm hiểu của nhân dân nhiều nơi. Chính
điều đó đã kích động giáo dân dám nhảy vào lửa để chứng minh sự thật và công lý
như những anh hùng. Cách giải quyết đó, chỉ làm cho giáo
dân thấy họ chính nghĩa hơn khi TP Hà Nội đã lúng túng viện dẫn hết cái này đến
cái khác mà lần lượt những viện dẫn đó bị giáo dân bẻ gãy một cách đơn giản
không cần nhiều trí tuệ, xảo thuật nào.
Các văn bản có nội dung không thống nhất, lẫn lộn, mâu
thuẫn nhau, các chứng cứ không có cơ sở pháp lý được đưa ra đã chứng minh cách
làm ăn cẩu thả, qua chuyện của TP Hà Nội. Tất cả đã không dựa trên bằng chứng
thật sự mà chỉ cố tình áp đặt của TP Hà Nội cho giáo dân, đã gây nên phản ứng
dây chuyền.
Khi giáo dân đang cầu nguyện mà họ tin là có lý, TP Hà Nội
lại dùng công an, dùi cui trấn áp họ giữa hàng vạn con mắt chứng kiến, rồi lại
chối bay biến như có thể che đậy được tất cả. Điển hình như việc xịt hơi cay vào
giáo dân, ai cũng biết đó là sự thật giữa một rừng công an. Nhưng cách giải
quyết của công an và chính quyền, nhất là cách chối leo lẻo của Giám đốc Công an
đã làm cho người dân thấy chính quyền không phải là của họ. Bây giờ khi người ta
đã xác định hẳn hoi người xịt hơi cay, ông Giám đốc công an sẽ hành động như thế
nào, người dân đang chờ phản ứng của ông.
Điều này đã kích thích giáo dân tình đoàn kết và hiệp
thông, làm mất uy tín của chính những người cầm quyền. Cũng chính vì thế mà làm
mất lòng tin vào nhà nước Việt Nam trong nhân dân.
Những xảo thuật được đưa ra vụng về như người làm xiếc bị
bắt bài, càng làm cho người dân thêm khinh bỉ những kẻ bày ra những trò đó. Việc
bố trí giáo dân giả để quay phim truyền hình, địa chỉ giả để phản đối, dùng giáo
gian để phong chức thành linh mục, thành cốt cán gặp mặt Công an TP Hà Nội nói
những điều xằng bậy… là những ví dụ để người dân thấy chính quyền không thật tâm
với họ, chỉ lừa bịp họ mà thôi. Điều này đã làm khó thêm chuyện chân thành đối
thoại giữa hai bên.
Hết khả năng lý luận bằng chứng cớ, luật pháp, TP Hà Nội đã
dùng đến con bài cuối, đó là bạo lực, nhưng đối tượng của họ lại là giáo dân, là
nhân dân đòi công lý. Việc khởi tố vụ án bắt đi một số người, càng làm cho giáo
dân thấy mình phải dấn thân, có nghĩa vụ hơn với việc chung, kể cả hi sinh.
Đến mức đó, thì dần dần sẽ đẩy nhà cầm quyền vào thế hoàn
toàn bị động khi con bài vũ lực thực ra không có giá trị và tác dụng mấy với
giáo dân. Bạo lực sẽ không bao giờ giải quyết được chuyện trong nội bộ nhân dân,
nhất là một tập thể. Trái lại càng làm mất ổn định xã hội.
Nếu vụ việc khởi đi từ quyền lợi cá nhân giáo dân thì những
người đòi quyền lợi cho riêng mình thường sẽ so sánh cái được và mất, nếu bị
trấn áp, họ sẽ mất nhiều hơn được, và thế là họ thôi. Kể cả những người dân đòi
quyền lợi chung, khi họ biết bộ máy lãnh đạo chỉ lo tư túi hơn công ích sẽ đàn
áp họ và họ sẽ thất bại, họ sẽ dè dặt. Nhưng ở Thái Hà, giáo dân chẳng được gì
cho cá nhân họ. Họ có các linh mục, tu sĩ, chỉ ở với họ vài năm, có lệnh lại đi
nơi khác, nhưng vì quyền lợi của giáo dân, nhưng tu sĩ ấy dám hi sinh và vì thế
họ được giáo dân tuyệt đối tin tưởng. Thế nên, việc chia tách sự đoàn kết giữa
họ bằng những mâu thuẫn đời thường như vật chất, quyền lợi là điều hết sức khó
khăn.
Đó là sai lầm lớn thứ ba của TP Hà Nội, đã đánh giá nhầm
đối tượng mình đang “phục vụ”.
Sai lầm lớn nhất, có hại nhất cho đất nước mà TP Hà Nội đã
làm, là đã ngang nhiên kích động một sự thù hằn lớn với tôn giáo. Đó sẽ là vết
hằn sâu nhất, nếu không kịp thời ngăn chặn, hậu quả vô cùng to lớn nhiều thế hệ
sẽ khó mà giải quyết.
Điển hình như việc vu cáo thóa mạ giáo dân, tu sĩ chưa đủ,
trong các trường học, những học sinh ngây thơ đã bị phân loại, hạch hỏi và tạo
cho giữa các em sự đối xử phân biệt tôn giáo lẫn nhau. Với bản năng của mình,
thế hệ học sinh này sẽ mang nặng tính kỳ thị tôn giáo, những học sinh mang tôn
giáo sẽ tự nhiên có những cảm giác tự vệ và nhiều vấn đề sẽ nảy sinh làm mất ổn
định xã hội lâu dài. Với lịch sử dân tộc, đó sẽ là tội ác.
Khi đất nước đang đứng trước họa ngoại xâm bằng nhiều cách,
từ hình thức lấn chiếm trực tiếp, từ hình thức tuyên truyền chủ nghĩa dân tộc
Đại Hán, đến việc bắt bớ ngư dân, phản đối các công ty làm ăn với Việt Nam nhằm
cô lập Việt Nam trong gọng kìm Trung Quốc… Lẽ ra, lãnh đạo TP, lãnh đạo đất nước
có chủ quyền cần đoàn kết mọi tầng lớp xã hội, gạt qua những mâu thuẫn nhỏ để
tạo sức mạnh đoàn kết dân tộc, thì lãnh đạo TP Hà Nội đã dùng bạo lực với nhân
dân để bảo vệ những điều mà người dân cho là hết sức vô lý. Thực chất đó chỉ là
bảo vệ hệ thống quan chức tham nhũng, chỉ lo cho riêng mình.
Với những sai lầm đó, lãnh đạo TP Hà Nội đã thể hiện năng
lực của mình trong việc đại diện và quản lý xã hội, nhất là ở Thủ đô như thế
nào.
Nếu còn tiếp tục con đường này, sẽ có một ngày nào đó đất
nước rơi vào thảm họa do chính những người lãnh đạo hiện nay tạo ra. Nếu tiếp
tục con đường bạo lực, bắt bớ, trấn áp, người dân có thể chịu tất cả. Nhưng điều
gì sẽ đến khi đã đẩy họ, một cộng đồng sống bằng niềm tin và đoàn kết vào bước
đường cùng, khi những đồng đạo, những tiếng nói của lương tâm họ bị tù đày, tài
sản của họ bị chiếm dụng ?
Khác với việc Tòa Khâm sứ, vụ Thái Hà nhà nước đã huy động
cả hệ thống chính trị, cảnh sát và truyền thông, nhưng kết quả đến nay vẫn là
con số không, ngoài việc họ tạo ra được là lòng hận thù tôn giáo và nhà tù tăng
thêm số lượng người bị tù đày.
Giáo hội Công giáo đã thể hiện tình đoàn kết hiệp nhất với
Thái Hà. Hàng loạt các Giám mục, hàng trăm linh mục đã đến Thái Hà với một ý chí
ủng hộ sự thật và công lý cho những người dân bé mọn. Đằng sau họ là mấy triệu
người công giáo Việt Nam và cả cộng đồng giáo dân thế giới. Ngoài ra, đông đảo
những người dân oan khuất, khát khao công lý đang ủng hộ họ về tinh thần. Đó sẽ
là bài toán khó giải cho nhà nước. Bài toán này có dùng súng đạn và nhà tù để
giải quyết được không? Cần xem xét lại một cách nghiêm túc nhất khi chưa quá
muộn màng.
Người dân khiếu
nại là chuyện bình thường, nhưng cách giải quyết có tính chất kỳ thi tôn giáo là
mồi lửa. Nhà nước, mà trực tiếp là chính quyền TP Hà Nội là những người đã khêu
lên ngọn lửa này. Coi chừng người châm lửa sẽ “cháy” vì chính ngọn lửa mình châm
lên. |