GIẢI PHÁP NÀO THẤU TÌNH, ĐẠT LÝ CHO VỤ VIỆC THÁI HÀ ?
JB Nguyễn Hữu Vinh

Những tháng ngày căng thẳng thử thách lòng tin
Qua hơn 12 năm khiếu nại vì quyền lợi của cộng đồng giáo
dân Thái Hà không được đáp ứng. Qua hơn 8 tháng giáo dân Thái Hà kiên trì cầu
nguyện tại nơi khu đất mà họ chắc chắn vẫn là của họ, nhưng đang có nguy cơ bị
bán chác chia nhau. Qua những giấy tờ, văn bản của TP Hà Nội để chứng minh rằng
“không có cơ sở trả lại” khu đất này. Dù chính quyền đã dùng nhiều cách, vận
dụng khá nhiều phương tiện, nhân lực và tiền của của nhân dân để giải quyết. Dù
hệ thống truyền thông đã làm hết sức mình để biện hộ cho những động thái, ý muốn
của nhà nước là không trả lại khu đất này bằng cách viện ra nhiều lý do, luật lệ
và chứng cứ. Dù nhiều người đã được đưa vào nhà tạm giam, tạm giữ cũng như nhiều
người đã bị nạn trong những vụ việc xảy ra với họ trên đường Thái Hà và khu đất
mà họ gọi là “Linh địa” sau vụ xịt hơi cay.
Nhưng đến nay, người ta chỉ thấy được một kết quả: Sự việc
ngày càng bế tắc và có nguy cơ ngày càng căng thẳng hơn.
Có phải chỉ vì các linh mục và giáo dân Thái Hà đã bất chấp
pháp luật mà làm càn trong khi họ luôn yêu cầu Nhà nước, trước hết là các cơ
quan công quyền Hà Nội phải thực thi pháp luật phải tuân thủ các nguyên tắc luật
pháp. Có phải các giáo dân muốn ăn gió nằm sương cho thoải mái hơn những ngày
chăn êm nệm ấm ở ngôi nhà thân yêu của mình? Có phải họ bị lừa bịp và kích động
để đến khu đất đó làm những việc mà không phải là ý muốn của họ? Có phải họ quá
rỗi rãi, không con cháu, không nghề nghiệp, đến đó để hòng có quyền lợi gì hay
họ bị lừa bịp như báo chí đã loan tin?
Tôi nghĩ là không. Ai cũng có một gia đình, một mái ấm, và
dĩ nhiên chẳng ai muốn đảo lộn cuộc sống của mình. Đó cũng là tâm lý chung của
mọi người dân Việt Nam. Vì vậy, nhiều khi có những điều chướng tai, gai mắt mà
người dân vẫn nhắm mắt bịt tai bỏ qua “cho nó lành”.
Vậy không phải ngẫu nhiên khi có những con người tám chín
tháng trời ăn gió nằm sương, có thể bị đe dọa đến tính mạng, đến tài sản cũng
như nhiều điều hệ lụy khác mà không được hưởng hoặc hứa hẹn được chút gì về vật
chất nơi đây. Điều họ được hứa hẹn nhiều nhất và dễ thành hiện thực nhất là nhà
tù và bạo lực, trấn áp.
Cũng không phải ngẫu nhiên, khi những người dân bị bắt vào
nhà tạm giam,tạm giữ, như bắt quân trộm cướp mà những người dân đã chứng kiến
lại tiếp tục công việc của họ, coi việc bị đe dọa, bắt bớ như một diễm phúc, một
vinh hạnh cho mình.
Ở tất cả những hành động đó, có căn nguyên là NIỀM TIN.
Phải chăng, ngoài chuyện đất đai, tài sản, đây còn là cuộc sự thách đố và thể
hiện niềm tin?
Lòng tin quả là có sức mạnh khủng khiếp khi hướng dẫn mục
đích hành động của con người. Cả cuộc chiến tranh vừa qua, cũng là kết quả của
sức mạnh niềm tin vào một ngày mai tươi sáng khi nước nhà thống nhất độc lập,
người dân được tự do, hạnh phúc, dân chủ, nhân quyền, công bằng xã hội được đảm
bảo… theo những lời kêu gọi của đảng và nhà nước mà đất nước này đã làm nên một
cuộc “chiến tranh thần thánh”. Ở đó, hàng triệu người đã chấp nhận bỏ mình với
niềm tin và mong ước cho tương lai đất nước tốt đẹp hơn.
Thành phố đã làm gì? Giáo dân nghĩ gì? Kết quả hay hậu
quả?
Về phía Thành phố Hà Nội, cơ quan chức năng, luật pháp
những tháng ngày qua cũng đã khá vất vả, căng thẳng mong tìm được cách giải
quyết ổn thỏa để vụ việc không còn là một mối quan tâm quá lớn, để tập trung cho
muôn vàn việc khác của một thủ đô đứng thứ 2 thế giới về diện tích mới được
thành lập. Các quan chức lo vị trí ghế ngồi công tác, các cơ quan lo vị trí làm
việc, các cán bộ lo chuyện đi làm xa gần, chuyện chuyển đổi cơ quan, nhân sự…
thì vụ việc Thái Hà quả là không dễ chịu và không ai muốn kéo dài.
Nhưng sau gần một tháng huy động hết công suất làm việc của
các cơ quan chức năng, thì kết quả hiện nay có như những ý muốn của nhà nước hay
không? Việc này cần nghiêm túc xem xét và đánh giá. Để đánh giá những kết quả,
sai lầm hay thành công của các cơ quan công quyền, chắc cần một thời gian để có
cái nhìn khách quan.
Nhưng sự thực là cho đến nay, cả hai bên đã đẩy sự việc đến
một tình trạng nguy hiểm và bế tắc không ai nghe ai. Thực tế chỉ nghe tiếng khóa
loảng xoảng của nhà giam và những lời đe dọa cứng rắn từ nhà nước cũng như tiếng
đáp lại đồng âm hiệp nhất của cộng đồng dân Chúa là chấp nhận mọi thử thách sẽ
đến qua những lời cầu nguyện “Lạy Chúa, con đường nào Ngài đã đi qua, con
đường nào Ngài ra pháp trường...” nghe mà cảm thấy xót xa trong một đất
nước hòa bình độc lập.
Nguy hiểm lớn nhất là sự bền vững, ổn định lâu dài của xã
hội, của đất nước Việt Nam đã chịu quá nhiều tai họa, đau thương sau một thời
gian dài đã không được vun đắp, hàn gắn. Trái lại còn khoét sâu vào những điều
mà nhân loại đang cố tránh, đó là sự đoàn kết dân tộc, đoàn kết đất nước tạo nên
sức mạnh.
Những ngày này, tinh thần giáo dân đang bị kích động mạnh
bởi hệ thống truyền thông nhà nước đã phạm những sai lầm nghiêm trọng với quan
niệm truyền thống từ thời chiến tranh lạnh: truyền thông một chiều và bóp méo sự
thật. Có thể đó là do sự chỉ đạo, cũng có thể do những người lính xung kích hăng
máu thiếu suy nghĩ mà không có sự lãnh đạo đúng đắn của người cầm quân. Nhưng
hậu quả là nhãn tiền.
Hậu quả lâu dài của nó là gì, chưa thể tính đến và nói hết.
Nhưng hậu quả trước mắt cho Thành phố Hà Nội vốn đã đông đúc là hàng vạn lượt
người từ khắp muôn nơi, từ thành thị tới những vùng thôn quê bất chấp khó khăn
về kinh tế, về ngăn cản, về khoảng cách đã nườm nượp đến Thái Hà để chứng tỏ
tình liên đới và Hiệp thông.
Theo suy đoán của những người có kinh nghiệm, thì dòng
người này sẽ không chỉ có thế. Nếu sự việc không được giải quyết nhanh chóng và
hợp tình hợp lý, thì dòng người những ngày tháng tới là khó kiểm soát. Nhất là
khi hầu hết các Giám mục đã về Thái Hà và Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã đến
bày tỏ quan điểm của mình trong khi hệ thống quan chức và truyền thông đang muốn
kết tội cả bản thân ông và đang đe dọa những biện pháp cứng rắn hơn. Nhất là khi
những người đã đến được tận nơi chứng kiến những điều không như đài, báo nhà
nước đã nói thì hệ thống truyền thông bằng miệng, bằng cách rỉ tai nhau sẽ phát
huy tác dụng và có sức lan tỏa ghê gớm.
Có người cho rằng: Có thể Thành phố sẽ để cho các giáo dân,
tu sĩ mỏi mệt với những người cầu nguyện vất vả nắng mưa và xa xôi, rồi sẽ đến
ngày tự tan.
Xin thưa là không. Với những người Công giáo, họ coi sự vất
vả, hi sinh của họ là niềm vui của sự hiến thân, thì những sự trông chờ đó là ảo
tưởng. Khi những người dân về Thái Hà không như truyền thông nhà nước nói là bị
lừa bịp, bị dụ dỗ, thì tinh thần họ càng hăng say hơn, vì ở đó, họ có dịp chia
sẻ, họ có dịp tâm tình những điều mà không thể nói cùng ai trong cuộc sống. Có
những người cả đời không thể dành ra một ngày để thăm họ hàng, con cháu, được
đến Thủ đô là mơ ước, nhưng đây là dịp để họ tham quan và chứng tỏ niềm tin mến
của mình.
Và điều này thì chắc nhiều quan chức sẽ ít khi ngờ là khi
đến đó, họ coi đó là nhà mình và tài sản của nhà thờ là của nhà mình,
vì vậy, dù từ đâu tới, họ vẫn sẵn sàng xả thân để bảo vệ. Nếu không tin điều
này, mời đến Nhà thờ Thái Hà xem cách họ đi lại, ăn nói và giữ gìn trật tự vệ
sinh thì hiểu. Những người dù gặp lần đầu, cũng nhìn nhau với ánh mắt trìu mến
thân thương và dễ dàng chia sẻ. Thật sự, đó là một sức mạnh vô đối.
Đến nay, vụ việc đơn giản đã bị hình sự hóa, và có nguy cơ
chính trị hóa khi báo chí cho rằng “có những thế lực đứng đằng sau vụ việc
Thái Hà”. Người ta tự so sánh vụ việc này với những vụ việc khác nhau xảy ra
muôn nơi vạn nẻo trên đất nước này để tự rút ra cho mình câu trả lời: Vì sao, sự
việc đơn giản được nghiêm trọng hóa? Có phải vì đây là tài sản của tổ chức Công
giáo nên nó như vậy hay không? Hay chỉ là cách giải quyết một vụ việc nhưng
không đúng cách?
Người ta cũng hỏi tại sao trên các báo đài nhà nước, khi mà
họ không thể hiểu được những điều đơn giản nhất của tôn giáo này như cầu nguyện
và hành lễ, như giáo xứ và giáo phận mà các nhà truyền thông lại cứ phán bừa Lời
Chúa, rằng Chúa muốn thế này, thế nọ, việc đưa ảnh tượng Chúa cần đến nơi nào…
Những điều đó được coi là những lời châm biếm, sỉ nhục với người Công giáo.
Thậm chí, màn vu cáo những giáo dân đã “ném ảnh tượng
xuống đất rồi rắc đất cát bẩn lên để quay phim..” đã tạo nên một tâm lý bất
tín nơi họ. Những người làm công tác truyền thông bất chấp sự thật đã không biết
điều này: Với người Công giáo thời kỳ bị bách hại, đã hàng vạn lượt người thà bị
chém đầu mà không bao giờ bước qua hình Thập Giá được vẽ lên mặt đất, thì chớ có
bày đặt những chuyện khủng khiếp như trên cho họ. Điều này đã thực sự tạo cho họ
một cú sốc và tâm lý phản kháng mà khó có thể hóa giải, dù họ không nói ra.
Đó là một sai lầm khó tha thứ của thứ truyền thông bịa đặt.
Đó cũng là nguyên nhân của mọi nguyên nhân làm cho dòng người cứ chảy về Thái Hà
không dứt, làm cho tinh thần giáo dân lên cao khi niềm tin vào truyền thông nhà
nước xuống thấp trong họ.
Đây là một bài toán không dễ giải chút nào cho hệ thống các
cơ quan công quyền, nếu họ vẫn cứ giải quyết theo cách “lối cũ ta về”.
Bởi vì con người khác với loài vật là có suy nghĩ, có tư
duy. Vì vậy khi họ đã xác định là họ đúng, có chính nghĩa mà nhà nước không thể
giải thích cho họ khác đi, thì có nghĩa là họ chấp nhận tất cả để bảo vệ công
lý, nhất là khi giáo lý đã đòi buộc họ “Công lý cần nêu cao” và phải là ngôn sứ
của sự thật và tình yêu thương.
Việc sử dụng sức mạnh của bạo lực, tìm cách đưa họ vào nhà
tù, là cách làm dễ dàng nhất nhưng cũng thể hiện sự bạc nhược nhất của chính
nghĩa, của công lý trong trường hợp này. Bởi họ là những người chân yếu, tay
mềm, không một tấc sắt.
Nhưng điều đó làm cho niềm tin vào sự thật của họ được vun
đắp ngày càng lớn và đẩy vụ việc đến chỗ bế tắc. Bởi với người Công giáo, có một
quy luật mà qua bao nhiêu thời đại bị bách hại đã đúc kết: Sự bách hại làm một
người mất đi, sẽ nảy sinh máu anh hùng tử đạo nơi nhiều những con người yếu mềm
nhất. Vì vậy họ sẵn sàng chấp nhận: “Lạy Chúa, xin dò xét và thử thách con,
tâm can này, xin đem thử lửa” (Thánh Vịnh -
Chương 26 – 2).
Đó là những bí ẩn, hay còn gọi là những điều khó hiểu của
người Công giáo mà những người lãnh đạo nên tìm hiểu.
Cách giải quyết nào cho thấu tình, đạt lý và nghiêm pháp
luật?
Với những người giáo dân, việc bạo động là điều không bao
giờ họ muốn. Hãy nhìn những buổi cầu nguyện của họ trong âm thầm, lặng lẽ và
trật tự thì chúng ta có thể thấy điều này. Ngay cả khi bị bôi nhọ, bị trấn áp,
bị nhục mạ mà họ vẫn cảm thấy vinh quang. Bởi họ không nhìn nhận vinh quang cho
chính bản thân mình, họ không tìm kiếm điều đó ở thế gian. Tất cả được họ được
gửi gắm vào nơi Thiên Chúa.
Nhưng, có phải là như thế thì có thể sử dụng vũ lực với họ?
Điều này là một sai lầm hết sức nghiêm trọng trong cách hành xử. Nếu không tận
diệt được tất cả người công giáo, thì chưa có một nhà nước, một thể chế nào có
thể khuất phục họ được bằng cách đó. Thời Minh Mạng, Tự Đức và các triều đại
phong kiến đã qua, với những cơn bách hại khốc liệt đã để lại cho Giáo hội Công
giáo Việt Nam hàng trăm vị Thánh Tử đạo. Những thời đại đó đã tạo nên một linh
địa La Vang được cả thế giới công nhận mỗi năm thu hút hàng triệu người hành
hương. Chắc không một chế độ nào muốn để lại cho hậu thế những vị Thánh và những
linh địa ghi dấu ấn tội ác như trên bằng cách ghi nên những trang sử “hào hùng”
như thế.
Hãy xem, ngay trong chế độ hiện nay, có những nơi hơn 50
năm, nghĩa là hơn hai đời người sinh ra và lớn lên, không có linh mục, không có
Thánh lễ, nhưng khi có cơ hội, thì đoàn chiên Chúa lại trở lại bên những đấng
chăn. Đời sống tôn giáo bất tử đó nói lên điều gì? Đó là điều cần suy nghĩ bằng
những bộ óc và cái nhìn khách quan nhất.
Vậy để giải quyết vụ việc Thái Hà, cần những điều kiện nào?
Điều cần nhất, là hãy để sự việc về đúng bản chất của nó. Đừng nên nghiêm trọng
hóa những vấn đề rồi nhiều khi tự mình đánh lừa cảm giác của mình, nhìn đâu cũng
thấy kẻ thù.
Họ cũng là những công dân, thậm chí là những công dân tốt.
Phải công nhận một điều là nơi có nhiều người công giáo thì tệ nạn xã hội, sự
suy đồi đạo đức bị giới hạn đến mức tối thiểu. Vậy với những nhu cầu của họ là
có thật, việc giáo dân bức xúc khi tài sản để phục vụ cộng đồng, tập thể được tư
nhân hóa và có nguy cơ chia chác, bán kiếm lợi cho một nhóm người, sự phản ứng
là điều không có gì chối cãi.
Thật ra, điều này đáng lẽ ra cần được khuyến khích, khi mà
đảng và nhà nước đang hô hào chống tham nhũng triệt để.
Giáo dân đã phá hỏng một đoạn tường rào cũ, được xác định
là giá trị gần 3,5 triệu đồng (tất nhiên, cần kiểm tra lại cách thẩm định này)
khi họ cho rằng bức tường đó là xây dựng trái phép, đã bị khởi tố vì tội “phá
hủy tài sản” và bị bắt giam hàng loạt như những người trộm cướp, một cách quyết
liệt và nhanh chóng. Động tác đó có làm người dân khâm phục không với hệ thống
công quyền và cán cân công lý hiện tại? Khi mà ngay cạnh đó, một loạt mấy ngôi
nhà, không chỉ đập mất tường rào, mà còn chiếm đoạt cả một nửa đường đi chung,
xây sâu vào đất phía trong nơi tranh chấp cả chục mét lại không thấy nhà nước
khởi tố và bị bắt? Hay chỉ có giáo dân đập tường mới là vi phạm pháp luật, còn
những quan chức kia, thì được pháp luật miễn trừ?
Vậy đâu rồi cái khẩu hiệu “Nhà nước Pháp quyền Xã hội chủ
nghĩa”, đâu rồi cái khẩu hiệu “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”?
Ngoài ra, việc hàng loạt báo chí nhà nước đã ngày đêm vu
cáo, xuyên tạc bẩn thỉu, bịa đặt ác ý không chỉ với người dân Thái Hà và hàng
ngũ tu sĩ, mà còn là sự nhục mạ với cả một cộng đồng tôn giáo, được coi như
không có chuyện gì xảy ra. Đặc biệt, báo chí đã phạm một sai lầm chết người là
kích động hằn thù tôn giáo, vi phạm pháp luật nghiêm trọng trong việc phá hoại
tình đoàn kết dân tộc. Dù Thái Hà đã có đơn lên tận cấp cao nhất đã cả tháng
trời qua, nhưng tiếng kêu của họ như đi vào cõi hư vô. Những tiếng sỉ nhục vẫn
gào thét hàng ngày bên tai họ, vào tận cung Thánh của Nhà thờ. Sao không thấy ai
xử lý dù luật lệ đã có đầy? Hay giáo dân và tu sĩ Thái Hà không có quyền công
dân? Một chính quyền không coi trọng nhân dân như vậy, thì hỏi nó đang phục vụ
ai? Trong khi chính những người dân đó, đang ngày đêm lao động để góp những đồng
tiền của mình nuôi chính quyền hiện tại.
Trong khi đó một số ít tiếng nói cất lên từ chính lương tâm
mình, từ chính những sự thật, sự công chính lại đang bị đe dọa xử lý, lại tù
đày, bắt bớ? Vậy quyền của người dân đâu mất hết cả? Khi người dân muốn có tiếng
nói của mình, họ biết nói vào đâu? Những người cầm quyền cao nhất có còn muốn
nghe lời nói thật trong xã hội hay không? Hay họ chỉ muốn nghe những báo cáo
nghe chỉ sướng cái tai mà sự thật chứa đựng quá ít ỏi?
Những điều đó, nếu xảy ra, chắc chắn sẽ lại thêm một lần
phơi bày toàn bộ sự thật về những gì mà cuộc sống của nhân dân Việt Nam đang có
trước lương tâm mọi người và bạn bè năm châu. Khi đó, hậu quả cho đất nước sẽ
không chỉ là những việc như hiện tại.
Những cách làm đó, đã đẩy sự việc đến mức căng thẳng không
đáng có, mà lẽ ra mọi việc chỉ cần có thiện ý, có thể giải quyết trong đối thoại
hòa bình thì đã xong từ lâu.
Với phương cách của người Công giáo, theo tinh thần “đem
yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục” sẽ là cách giải
quyết êm đẹp nhất, thấu lý, đạt tình và nghiêm pháp luật. Chắc chắn một điều,
không có một cá nhân, tổ chức, tôn giáo hoặc một nhà nước nào không có những sai
lầm. Vấn đề là biết thành tâm nhìn nhận và sửa chữa những sai lầm đó ra sao mà
thôi.
Đã đến lúc, nếu không nói là quá muộn, cả hai bên cần một
thiện chí thực tâm.
Mỗi bên, hãy tự nhìn nhận lại chính mình. Phía Nhà thờ cần
nhìn nhận lại một số việc nên và không nên, đừng để sự việc đi quá xa những gì
mình có thể kiểm soát. Sự nhẫn nhục bấy lâu nay, là điều ai cũng hiểu, nhưng
không vì thế mà mình để sự việc ngoài tầm tay. Nhất định không phục vụ một mục
đích chính trị nào như đường hướng của Giáo hội và không để những phe phái chính
trị có thể lợi dụng sự kiện này nếu không muốn đi đến chỗ sai lầm. Nhất là trong
giai đoạn hiện nay, khi đất nước đang hết sức khó khăn về kinh tế và giặc ngoài
đang lăm le bờ cõi.
Phía nhà nước, cần nhất vẫn là một sự thiện chí trên tinh
thần của sự thật và công lý để giải quyết vấn đề này. Không thể dùng những mưu
mô hay bất cứ điều gì ngoài sự tôn trọng nhân dân, tôn trọng sự thật thì mới
giải quyết được vụ việc êm đẹp.
Nhiều người cho rằng, nhà nước e ngại nhất là khi giải
quyết xong vấn đề này, sẽ xảy ra những vấn đề khác tương tự, vì trong quá khứ,
đã có nhiều nơi, nhiều chỗ như Thái Hà. Nhưng tôi không nghĩ vậy, khi cả hai bên
đã có những hiểu biết, tin cậy lẫn nhau, thì mọi việc đều có thể dễ dàng thảo
luận. Nhất là với người Công giáo, luôn lấy sự tha thứ là một điều bắt buộc và
là một niềm vui, luôn lấy sự hi sinh làm lẽ sống và là hạnh phúc, thì sẽ không
có những phức tạp như những lo ngại nói trên.
Tôn giáo nào, con người nào cũng cần một đất nước thanh
bình, một dân tộc hùng cường và đoàn kết để tạo nên sức mạnh.
Hãy mạnh dạn tin ở nhân dân.
Để làm được điều đó, phải chăng cần những con người cụ thể
trong bộ máy cầm quyền dám có những tư duy đột phá, dám có những hành động dũng
cảm, đối mặt với sự thật để thể hiện là một người mà nhân dân có thể gửi gắm
lòng tin nơi mình.
Với mỗi cá nhân trong cộng đồng Công giáo, là những công
dân, cần chấp hành các quy định của Hiến pháp và pháp luật. Là những giáo dân,
cần có trách nhiệm và nghĩa vụ với Giáo hội, xây đắp nên một Giáo hội vững bền
trên cơ sở Sự thật, Công lý và tình yêu thương.
Hà Nội, Ngày 13 tháng 9 năm 2008 |