|
|
Nhục vì yêu
Thao Thức
Ngày hôm nay một số đài truyền thanh, truyền hình
và báo chí Việt Nam đã đã đồng loạt qui tội cho Đức Tổng Giám mục Giuse Ngô
Quang Kiệt là người không yêu nước khi cắt xén trích dẫn một câu nói của ngài:
"Tôi thấy rất nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam"…!!!
Người Anh Mỹ có câu "a text out of context is a
pretext" (cắt câu chữ khỏi văn cảnh là một cái cớ)! Các phương tiện thông tin
đại chúng Việt Nam đã lưu manh cắt câu nói của Đức Tổng Giám mục ra khỏi toàn bộ
bài phát biểu của ngài để tạo một cái cớ bôi xấu ngài. Truyền thông nhà nước
luôn uốn nắn thông tin có lợi cho những ý đồ chính trị của nhà cầm quyền. Chính
vì thế, một người ngoại quốc đã nhận xét thật xác đáng: "Truyền thông Việt Nam
không có thông tin, chỉ có tuyên truyền". Toàn bộ bài phát biểu của Đức Tổng
Giám mục nhắm đến mục đích mong ước xây dựng đất nước Việt Nam hùng cường, thịnh
vượng trong công lí và sự thật, nhưng tuyệt nhiên các phương tiện truyền thông
nhà nước lại lờ đi. Điều này có thể ví như một người ngắm vườn hoa, nhưng lại mù
quáng không nhìn ngắm những đóa hoa rực thắm, những chồi lá xanh tươi, mà chỉ
vục mặt nhìn xuống đất nhòm những gốc hoa xù xì và phân rác, rồi đắc chí kết
luận: vườn hoa toàn rác! Và rồi yên chí xác tín rằng: kết luận của mình là "đỉnh
cao của trí tuệ"! Các phương tiện truyền thông nhà nước đã lừa dối các độc giả
ngây thơ của mình. Bên cạnh đó, các cơ quan truyền thông nhà nước còn làm một
điều hết sức lố bịch khi nằng nặc kết tội này tội nọ cho Đức Tổng Giám mục,
trong khi ai cũng biết một chân lí hiển nhiên là: "người ta được coi là vô tội
khi chưa bị tòa án kết tội". Các cơ quan truyền thông nhà nước đã không hành xử
theo tinh thật luật pháp mà hành xử nặng về cảm tính. Họ thực sự là những kẻ hèn
theo như cách nói của đạo diễn Trần Văn Thủy trong phim Chuyện Tử Tế: "Nghề
của chúng tôi cũng là một nghề hèn, nghề mọn. Hèn vì nghĩ nhiều mà không dám nói
ra, mọn vì cái làm ra cũng chẳng mấy ai cần đến… Bấy lâu nay chúng tôi mắc phải
một thói quen cố hữu: chỉ mong sao làm vừa lòng bề trên. Một cuốn sách, một vở
diễn, một bộ phim ra đời đâu có mấy phụ thuộc vào sự hữu hiệu của nó với cuộc
đời, lại chẳng mấy phụ thuộc vào mong muốn của những người lam lũ, mà thường,
nhất nhất trông đợi ở sự xem xét của bề trên chúng tôi".
Và cho dù không xét đến toàn văn bài phát biểu của
Đức Tổng Giám mục, mà chỉ xét nguyên câu nói "Tôi thấy rất nhục nhã khi cầm cái
hộ chiếu Việt Nam" cũng không thể suy diễn là Đức Tổng Giám mục không có tinh
thần dân tộc, không có lòng yêu nước. Đây là một lối suy diễn mang tính chụp mũ,
nói lấy được theo kiểu cả vú lấp miệng em! Tại sao? Bởi vì người ta cảm thấy
nhục khi người hay điều mà họ yêu bị xúc phạm hoặc kém cỏi. Khi người ta chứng
kiến một cô gái bán hoa tiếp khách thì có thể người ta xót xa chứ không thấy
nhục, nhưng liệu có thấy nhục không khi chứng kiến người yêu của mình, vợ của
mình đang ăn nằm với người khác? Người ta thấy nhục vì người ta yêu vợ mình!
Vì thế, nếu bạn là một người yêu nước thực sự thì
làm sao lại không thấy nhục khi hàng chục ngàn thiếu nữ Việt Nam vì đói nghèo mà
phải nhắm mắt đưa chân lấy những ông chồng mình không yêu tại Đài Loan, Hàn
Quốc… Làm vợ người ta mà cứ như là đi làm con sen đầy tớ! Làm sao bạn không thấy
nhục khi hàng trăm ngàn thanh niên Việt Nam phải đi vay mượn hàng trăm triệu
đồng để có được cơ may rời làng quê đi làm thuê cho các ông chủ ở ngoại quốc!
Chỉ có những kẻ thờ ơ với dân tộc, với con người Việt Nam mới không thấy nhục
trước những hoàn cảnh đáng thương mà đang xảy ra tại đất nước Việt Nam này.
Trải qua dòng lịch sử dựng nước và giữ nước, làm
sao người dân Việt có thể vùng lên đấu tranh giải phóng dân tộc nếu trước đó họ
không cảm thấy nhục khi phải sống kiếp nô lệ đọa đày? Và hôm nay, với lịch sử
4000 năm, với những con người thông minh chịu khó và thiên nhiên ưu đãi mà đất
nước Việt Nam vẫn cứ phải xếp vào diện các nước nghèo. Trong khi đó thì tham
nhũng trở thành quốc nạn, sự dối trá, tính hình thức đang là những căn bệnh trầm
kha của đất nước. Như thế thử hỏi rằng những con người thực sự yêu đất nước có
cảm thấy nhục cho dân tộc mình?
Người ta cảm thấy nhục vì người ta yêu. Càng yêu
nhiều mà người mình yêu bị xúc phạm hay kém cỏi thì càng cảm thấy nhục. Nhà văn
nổi tiếng Nguyễn Huy Thiệp đã nói "càng có tâm lớn càng thấy nhục". Chỉ có những
con người vô cảm mới không thấy nhục khi đất nước Việt Nam còn đói nghèo và
nhiều tệ nạn, bệnh hoạn. Chỉ có những con người ích kỉ, không còn lương tri mới
không cảm thấy nhục, không thấy đau trước nỗi đau khổ của hàng triệu người dân
Việt Nam lam lũ. Sinh thời, ông tổ của chủ nghĩa Cộng sản Các Mác đã nói: "Tất nhiên,
chỉ có loài súc vật mới
có thể quay lưng lại nỗi đau khổ của con người, và chăm lo riêng cho bộ da của
mình...". |
|
 |