Lm. Nguyễn Văn Phan, CSsR.

Chúa Nhật 20 Thường Niên

Ngày 17-8-2003
Cn 9:1-6; Ep 5:15-20; Ga 6:51-58

Chúng ta có thể sai lầm khi nghĩ rằng một bữa ăn chỉ có một vai trò quan trọng là cung cấp lương thực bồi dưỡng thân xác chúng ta, nhưng một bữa ăn còn có một ý nghĩa khác sâu xa hơn thế. Cái yếu tố thực sự gắn bó liên kết những người ngồi ăn với nhau chính là câu chuyện, tiếng nói, nụ cười trao đổi trong khi ăn, là tất cả những gì làm tâm hồn thoãi mái và tạo nên tình bạn thân thiết cho nhau. Ðối với Ðức Chúa Giêsu cũng thế, Người không có gì khác chúng ta. Vào Bữa Ăn sau hết (quen gọi là Bữa Tiệc Ly), tình yêu thương và tình bằng hữu nơi Người được bộc lộ tràn trề hết mực khi Người tâm sự chỉ bảo các tông đồ cách thức yêu thương nhau cho phải đạo. Mỗi khi chúng ta cử hành Thánh Thể, chúng ta làm sống lại Bữa Ăn Sau Hết ấy, là lúc chúng ta được gặp gỡ Ðức Chúa Giêsu như là Người Anh và là Ðấng Cứu Chuộc của cuộc đời chúng ta, đồng thời lại được đón nhận Sự Sống Thần Linh do chính Người chia sẽ cho chúng ta. Tin Mừng hôm nay ngỏ lời với chúng ta thật rõ ràng minh bạch là Ðức Chúa Giêsu ban tặng cho chúng ta "Thân Xác và Bửu Huyết của Người " để chúng ta làm của ăn thiêng liêng cần thiết trên con đường lữ thứ trần gian, và Người còn cảnh cáo cho chúng ta biết những hậu quả nghiêm trọng nếu từ chối món quà này. "Nếu anh em không ăn Thịt và uống Máu của Con Người thì anh em sẽ không có sự sống trong anh em."

Sáng nay được sum họp gần gũi với nhau như thế này, chúng ta được nhắc nhở nhiều về sự hiệp thông mà Ðức Kitô mời gọi chúng ta mỗi khi tham dự cử hành Thánh Thể. Ðó là một sự kết hợp chỉ đạt được viên mãn ở đời sau. Ðức Kitô trao cho chúng ta một cuộc sống mới không bao giờ già cỗi nhưng sẽ triển nở mãi mãi. Trong Nhiệm Tích Thánh Thể, chúng ta được đón nhận sự sống mà Ðức Kitô hằng chia sẻ với Thiên Chúa Cha, Ðức Kitô không hiện diện trên bàn thờ chỉ để chúng ta thờ lạy. Người còn hiện diện ở đó là để chúng ta có thể kết hợp với Người hoàn hảo hơn. Việc cử hành và đón nhận Thánh Thể có thể trở thành trống rỗng nếu như chỉ đóng khung trong một tiếng đồng hồ trong giáo đường vào một buổi sáng Chúa nhật, và nhất là nếu như việc cử hành Thánh Thể của chúng ta không được tuôn chảy vào những thời khắc còn lại của cuộc sống chúng ta. Nếu chúng ta không trở nên một thành phần của việc chúng ta đang cử hành, nếu chúng ta không để cho tâm hồn chúng ta gần gũi Ðức Kitô hơn và trở nên giống như Người hơn, thì chúng ta mới chỉ chấm dứt một cuộc sống ngoại đạo của chúng ta bằng một mớ nghi thức của Kitô giáo mà thôi. Việc đón nhận Thánh Thể sẽ trở nên vô ích và vô nghĩa nếu như chúng ta không sống những gì chúng ta cử hành. Chúng ta phải đưa tôn giáo ra khỏi nhà thờ mà đem về nhà để có thể cùng chúng ta đi vào giữa chốn chợ đời. Cũng như không thể có chuyện nói về tình yêu mà không hề cố gắng làm gì để lan tỏa yêu thương.

Cuối mỗi thánh lễ, chúng ta được sai đi vào cuộc đời để phục vụ Chúa nơi chúng ta đang sống và làm việc với tư cách là những Kitô hữu (người -mang-Ðức-Kitô) vừa sống cuộc đời của mình vừa làm cho Ðức Kitô hiện diện trong một trần thế mà hiện nay đang che khuất Người. Hôm nay chúng ta đặc biệt cảm tạ Thiên Chúa vì hồng ân cao cả Ngài đã ban tặng cho chúng ta: chính Con Một Ngài, Ðấng sẽ dẫn đưa chúng ta về với Thiên Chúa Cha. Mỗi một hành vi thái độ, lời ăn tiếng nói, ý nghĩ tâm tư chúng ta đặt lên bàn thờ Chúa cũng đều đem lại ơn ích thiêng liêng cao cả trần thế này. Nếu không thường xuyên quay trở lại với Bánh Hằng Sống, chúng ta sẽ không thể nuôi dưỡng tinh thần Ðức Kitô sống trong tâm tư chúng ta mãi được.