|
Khóc Đức Hồng Y - Thơ Xuân Ly Băng |
| VietCatholic News (Thứ Bẩy 21/9/2002) Nước Hương Giang khóc về dòng sông Tibre Hoa phượng buồn khép cánh rụng mùa thu Không gian ảm đạm sương mù Thời gian tím màu se thắt * * * Cha ra đi Muôn người trào nước mắt Thương tiếc vô ngần Trí Tuệ và Lương Tâm * * * Cha ra đi Sử đời Cha khép lại Để mở ra những trang rộng lớn hơn Mãi mãi toả hương thơm Của một đời hiến thân phục vụ Công Lý Hoà Bình Cho chính nghĩa Phúc Âm Cho vinh quang Thiên Chúa Cho hạnh phúc con người Cha cam chịu uống cạn chén đắng, Cha ơi ! Để làm chứng tá kiên cường Của tình thương và tha thứ Cha sống gần hai phần ba thế kỷ Đời Cha là một bài thơ Viết toàn bằng Đức Ái Dưới ánh sáng Đức Tin Và trong suối nguồn Đức Cậy Dáng vóc Cha phảng phất Êlia Và tinh thần Cha là Gioan Tẩy Giả * * * Hôm nay Cha về Nước Chúa Qua lâu đài Xavie Trong vinh quang muôn thuở Của Non Nước Vĩnh Hằng Xin cầu cho đoàn con Biết noi gương Cha Sống Vui Mừng và Hy Vọng. 20.9.2002 |
| Xuân Ly Băng |